Tuy nhiên, con người đúng là chỉ khi không nhìn thấy tương lai, mới có thể đứng vững trong tương lai.
Nếu vừa nãy khi chụp ảnh tập thể, Du Tân Dương biết lát nữa về nhà phải đối mặt với điều gì thì anh sẽ không thể đứng đây nghe cô nói những lời vớ vẩn này.
“Em nói lại một lần nữa, em muốn xem cái gì?” Anh đã đưa thầy cô về, chân vừa theo Lý Ánh Kiều vào nhà, tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa, vẻ mặt không thể tin được.
Lý Ánh Kiều đá văng giày, một chiếc bị lật ngửa. Cô cúi xuống để chỉnh lại, giọng điệu đương nhiên: “Em có nói là tha thứ cho anh đâu.”
“…Em vừa đồng ý lời cầu hôn của anh.” Du Tân Dương cúi đầu liếc cô.
“Hai chuyện khác nhau, em phân rạch ròi mà.”
Du Tân Dương liếc cô, đóng cửa lại, nói: “Tám điều vinh nhục ở trường tiểu học của chúng ta, có phải em chỉ học tám điều nhục không.”
“Du Tân Dương, vừa cầu hôn xong đã trở mặt, bắt đầu tấn công nhân cách của em rồi phải không?” Cô đặt giày ngay ngắn, đứng thẳng lên lườm anh.
Anh lười biếng tựa vào tủ giày, làm theo cô giở giọng điệu vô lại: “Có sao? Nhân cách của quý cô Kiều độc lập đến nỗi tách ra đi lưu lạc địa cầu rồi cơ mà? Anh nhắm trúng ở đâu được.”
“Anh nhắm trúng đấy, anh nhắm chính xác nhất đấy.” Cô lại tiến lại gần nói một cách lè nhè vô liêm sỉ.
“……”
Du Tân Dương giả vờ không nghe thấy, lên lầu thay quần áo. Đợi anh tắm xong đi ra, Lý Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223282/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.