“Cầu hôn chưa, cầu hôn chưa?”
Mấy người còn lại đang giả vờ đoán thuộc tính đồ điện của Lương Mai, nhưng thực chất tâm trí cũng đều ở phía lan can. Cao Điển vừa đi về, Trịnh Diệu Gia không kiềm được nháy mắt với cậu bạn.
Chu Tiểu Lượng và Lương Mai nhìn nhau: “Thì ra mọi người đều biết.”
“Cái này còn cần phải nói sao ạ, đoán cũng đoán ra rồi ạ. Vừa nãy gặp hai thầy cô, chỉ có Meo là không kích động lắm. Kiều Kiều sắp về Bắc Kinh rồi, Meo gọi thầy cô trở về, cậu ấy còn làm được gì nữa.” Trịnh Diệu Gia lúc này cuối cùng cũng nói.
Chu Tiểu Lượng ngạc nhiên, liếc nhìn Lương Mai, ông nhìn Diệu Gia với con mắt khác xưa, nói: “Bé Diệu Gia ngày trước im hơi lặng tiếng, bây giờ xem ra em mới là người có nhiều mưu mẹo nhất.”
Lương Mai hiếm khi xen vào nói: “Mưu mẹo của Lý Ánh Kiều đều viết trên trán, chỉ có em là không nhìn ra.”
Trịnh Diệu Gia cười hì hì, ánh mắt tinh ranh nhìn về phía Lương Mai: “Vậy cô Lương, cô vừa nói gì với Kiều Kiều vậy ạ?”
Sắc mặt Lương Mai hơi khựng lại.
Thực ra không nói gì nhiều. Lý Ánh Kiều nói nếu cô không về chuyến này, em ấy cũng định đi đến tỉnh G tìm cô trước khi về Bắc Kinh.
Lương Mai mắng cô là “đồ nói sau”. (*)
“Đồng chí Lương Mai, cô thật sự không thay đổi chút nào, luôn không ngại suy đoán về em với ác ý lớn nhất.” Lý Ánh Kiều cũng phản bác lại một cách chỉ trích.
Lương Mai liếc mắt sang. Vốn tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223281/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.