Lần đêm mưa đó, lời cá cược với Lương Mai giống như sợi dây thun mỏng dai mà trẻ con ham chơi quấn quanh trán cô—— Mỗi lần có chút thành tựu ở Bắc Kinh, sinh lòng lười biếng, chỉ cần nghĩ đến Lương Mai, sợi dây thun đó sẽ vô hình búng nhẹ vào trán cô, giúp cô tỉnh táo, cũng gián tiếp nhắc nhở cô: Vẫn còn xa lắm, chưa đủ.
Thứ này không giống vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, khiến Tôn Đại Thánh đau đớn lăn lộn khắp nơi. Cô thà rằng đau đớn một lần cho xong.
Nó chỉ âm thầm căng ra, sợi dây thun cũng kéo dài theo năm tháng. Mỗi lần cô gần như quên mất, bất ngờ lại “pặc” một tiếng bật trở lại, không lệch một ly, luôn có khoảnh khắc khiến cô đau đớn phải liên tục hít vào.
Cô cảm thấy trên trán mỗi người đều có một sợi dây thun chưa được giải quyết như vậy.
Bác sĩ tâm thần nói cô bị bệnh, thực ra cô không hiểu cũng không bận tâm. Cô chỉ biết khoảng thời gian đó cô rất khó tập trung, đôi khi đang tắm lại vô cớ bắt đầu khóc. Cô tưởng rằng mình chỉ đang trải qua sự lão hóa đột ngột.
Lilith một người tham công tiếc việc như vậy cũng từng nói với cô: “Joe, thực ra cô nên nghỉ ngơi.”
Nhưng cô không thể dừng lại. Kể từ khi bị Trương Tông Hài chính thức đưa vào danh sách nhân vật chủ chốt trong tuyến của anh ta, cô biết cơ hội của mình đã đến. Làm sao cô có thể dễ dàng dừng lại được.
Sự hiếu thắng khắc sâu vào xương tủy của Lý Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223280/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.