Cao Điển khuyên Lý Ánh Kiều suốt đêm, bảo cô mau chóng chia tay.
Không thể nuông chiều đàn ông có cái thói hư tật xấu đó, Meo cũng không được. Chuyện này có một sẽ có hai, có hai sẽ có ba, “tam sinh vạn vật” đấy! Đến lúc chui ra yêu ma quỷ quái nào đừng nói Hộ pháp Tả là mình không nhắc cậu.
“Ừm, cậu nói rất có lý.” Lý Ánh Kiều rất đồng tình gật đầu, thế là cô cười híp mắt đề nghị: “Xuống lầu ăn khuya không? Mình gọi điện cho Diệu Gia, mấy đứa mình lâu rồi không tụ tập.”
Trọng điểm là ăn khuya sao?!
Cao Điển không thể tin nổi, anh vì cô phẫn nộ nửa ngày, thế mà hỏi ngược lại là có muốn ăn khuya không. Anh lập tức tức giận gân xanh nổi lên: “Kiều Kiều! Mình nói với cậu nghiêm túc đấy. Dù Meo là anh em của mình, mình vẫn phải nói, đừng cố gắng tin lời ma quỷ từ miệng đàn ông! Cậu ta còn nói cậu ta không nhịn được! Chẳng lẽ cậu mong đợi lần sau cậu ta có thể tự kiềm chế được à?!”
Du Tân Dương vẫn còn đổ thêm dầu vào lửa, nói: “Cao Điển, lần sau mình nhất định sẽ nhịn được.”
Cao Điển không quay đầu lại: “Cậu biến đi! Cút ngay! Đúng là không nhìn ra đấy, Du Tân Dương, anh Một Tháng Tư thâm tình nhất Phong Đàm chúng ta sao lại sinh ra thằng đàn ông tồi chết tiệt như cậu.”
“………”
Trịnh Diệu Gia dẫn Chung Túc đến quán ăn khuya bên bờ sông, cảm nhận được một mùi thuốc súng chưa từng có. Cô đưa túi cho người đàn ông đứng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223279/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.