Giữa trưa, nghĩa trang Liệt sĩ trống trải và hiu quạnh. Cây tùng bách ngạo nghễ đứng thẳng, xanh tươi um tùm.
Bốn phía bia mộ san sát, từng bước lên bậc. Phần lớn đều khắc họ tên. Dù đỉnh đầu mặt trời chói chang, bậc đá sáng rực và tinh khiết, cũng khó lòng chiếu rọi hình dáng ban đầu của những anh hùng nằm dưới núi xanh này. Giống như gió mưa lớn đến mấy cũng không thể xua tan sự yên bình trầm lặng nơi đây——Sự tĩnh lặng ở đây, là nét trang nghiêm và uy nghi độc nhất.
Lý Ánh Kiều đã đến đây một mình rất nhiều lần. Kể từ khi biết đến sự tồn tại của “0315”, mỗi lần cô về Phong Đàm, ngày hôm sau cô đều đến đây báo danh trước, kể cho ông nghe về công việc và cuộc sống hàng ngày gần đây của mình. Lời mở đầu luôn thống nhất: “Xin chào 0315, lâu rồi không gặp, con lại đến rồi đây.”
Cô chưa bao giờ gọi ông là ba. Danh xưng này quá xa lạ đối với cô. Cô chưa bao giờ mở miệng gọi ai là ba trong đời. Vì vậy cô phản đối kết hôn, phản đối mối quan hệ chỉ cần một tờ giấy chứng nhận có thể ràng buộc hai gia đình này. Huống chi phải dùng một danh xưng thần bí và nghiêm túc đối với cô để gọi người khác, cô còn chưa bao giờ gọi 0315 như vậy.
Cô hoàn toàn không biết tên, tuổi, lý lịch của ông, chỉ biết ông là người Phong Đàm, số hiệu cảnh sát là KL-0315.
Lần đầu tiên Tiêu Ba mang tiền tuất đến nhà theo di chúc của 0315, hồ sơ của ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223278/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.