Hành động này khiến ba tôi không nói nên lời, lập tức lại nói: "Cậu ta là con rể tôi."
Hiệu trưởng ăn quả đắng.
Tôi lắc lắc tay Cố Tu, chớp mắt với anh ấy.
Ý là, xem ba tôi hiểu chuyện thế nào.
Anh ấy hơi ngượng ngùng mím môi cười, cũng nắm lấy tay tôi.
…
"Tôi đến đây không phải để bày đặt đặc quyền gì, mà là vừa rồi tôi mới biết được có người mượn danh tôi làm không ít chuyện xấu, chuyện đó tôi sẽ tự xử lý."
"Chỉ mong trường các người vẫn phải xử lý công bằng, tôi đã tìm hiểu sơ qua sự việc, Cố Tu là một đứa trẻ tốt, gặp chuyện như vậy mà không tìm đến trường học ngay, điều này đủ chứng minh cách giáo dục của các người có vấn đề."
"Gia đình nạn nhân Trương Nhụy đã được hỗ trợ khó khăn chưa? Hay là hung thủ Kiều Quán đã được các người xử lý rồi? Chỉ biết bắt một Cố Tu không có gia thế phải nghỉ học, trường số Mười Lăm các người đúng là có bản lĩnh ghê gớm?!"
Ba tôi đập cốc trà xuống bàn, hiệu trưởng nghe đến mức đầu run rẩy, nhìn giáo viên chủ nhiệm bằng ánh mắt vô cùng độc ác.
Chuyện này vốn dĩ chỉ có giáo viên chủ nhiệm không tên tuổi này đã giấu trên che dưới làm. Bà ta nhận tiền, còn lấy danh nghĩa khác đuổi học người ta, bây giờ lại muốn cả trường phải gánh chịu hậu quả này!
"Tôi còn có cuộc họp, chuyện còn lại để ông Tiêu xử lý với các người."
Ba tôi đứng dậy định đi, tôi và Cố Tu vội vàng đi theo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234691/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.