15
Thư ký thị trưởng Kiều Ngọc Lâm. Chú Kiều từ nhỏ đã nhìn tôi lớn lên, trong công việc chưa từng xảy ra sai sót gì, có một người con trai tên là Kiều Quán.
Tôi biết điều này.
Điều tôi không biết là, con trai ông ta dám lái xe Porsche đ.â.m người trên phố rồi từ chối bồi thường.
Người bị đ.â.m chính là ba của Trương Thụy, đàn em của Cố Tu.
Trương Thụy cầu cứu khắp nơi không được, tìm đến Cố Tu, ba cậu ta đã phải cưa cả hai chân vì không có tiền phẫu thuật, cả đời sau chỉ có thể ngồi xe lăn.
Cố Tu đi đòi bồi thường, bị sỉ nhục tức giận nên đánh người ta một trận, kết quả bị đưa vào trại cải tạo, ra ngoài chưa được mấy ngày thì bị chủ nhiệm lớp thông báo nghỉ học. Ngày thông báo cũng là ngày tôi đến tiệm net tìm anh ấy.
Anh ấy không muốn tôi biết những chuyện này, không muốn tôi bị liên lụy nên đã gọi đàn em khác đến lừa tôi.
Anh ấy cảm thấy tương lai mình không còn hy vọng, không muốn tiếp tục làm tôi phiền lòng.
Anh ấy không biết, tôi sống lại một đời, vốn là vì anh ấy.
Tôi vùi đầu vào lòng thiếu niên, dụi dụi, lạnh lùng nói: "Ngày mai tôi sẽ cùng cậu đến trường, tôi muốn xem xem, ai dám đuổi học cậu!"
Thiếu niên còn muốn nói gì đó, tôi lập tức giả vờ đau lòng: "Cậu không nghe lời tôi, tôi sẽ tiếp tục khóc cho cậu xem."
Cố Tu đầu hàng ngay.
Nếu còn đứng đây nữa thì mặt trời cũng mọc mất, tôi mới kéo anh ấy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234690/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.