Nghĩ đến việc không biết anh ấy dùng thủ đoạn gì mà chỉ trong vài ngày đã kiếm được số tiền này, tim tôi như bị kim châm.
A Tu của tôi chắc chắn đã chịu nhiều ấm ức.
Thiếu niên đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cười lạnh một tiếng: "Đúng vậy, xe giá trị cả trăm vạn cũng có thể tùy tiện tặng người khác, tự nhiên sẽ không quan tâm đến ba mươi vạn của tôi."
Anh ấy nói xong dùng sức hất tôi ra.
Nhưng lại khựng lại.
Có chút bực bội cùng hung dữ nói: "Cậu khóc cái gì? Tôi có nói gì cậu đâu..."
Tôi cố chấp không để nước mắt rơi, lại kéo bàn tay to lớn về ôm vào lòng.
Lần này anh ấy thỏa hiệp.
Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, anh ấy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi, gạt những sợi tóc rối của tôi ra sau tai.
"Đến trường số Một, cố gắng học, chắc chắn cậu sẽ thi đỗ trường A, được không?"
"Nếu bị bắt nạt thì nói cho tôi biết, tôi chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho cậu!"
"Đừng như lúc đầu, bị người khác chửi mà không phản ứng gì, còn nữa là..."
"Còn nữa là..."
Thiếu niên nghẹn ngào cố gắng nói hết câu mấy lần nhưng không được, lạnh lùng mà dịu dàng nói một câu cuối cùng là:
"Đừng tùy tiện gọi người khác là chồng, họ đều không phải người tốt."
Tôi trực tiếp nhào vào lòng anh ấy khóc nức nở.
Lúc đó, tôi chỉ muốn mặc kệ số phận! Bất kể lịch sử có thay đổi hay không!
Tôi phải ở bên chồng mình!
Tôi khóc rất lâu, khóc đến nỗi nấc lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234689/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.