"Ồ, chỉ nhớ đến việc ăn mặc thôi à, đến chúc mừng sinh nhật người khác mà không mang theo một món quà nào, thật là vô học!"
Tôi nhìn Lâm Oánh Oánh cũng mặc một chiếc váy ngắn màu xanh lam, khó chịu vô cùng.
Sao ở đâu cũng có cô ta vậy?!
Đến nước này rồi, không chỉnh đốn cô ta một chút, tôi không an tâm mà đi được.
Đi giày cao gót, sải bước đến trước mặt Kỷ Vũ, tôi lấy chìa khóa xe trong túi xách ra, nắm lấy tay cậu ấy rồi đặt vào.
Sau đó kéo tay Kỷ Vũ lắc lắc trước mặt mọi người, đặc biệt là trước mặt Lâm Oánh Oánh, cố ý nói lớn: "Kỷ Vũ, đây là quà sinh nhật cho cậu, chỉ là chút quà nhỏ, không đáng là bao."
"Tôi không nhìn nhầm chứ, đó là chìa khóa xe Mercedes..."
"Giá trị hơn trăm vạn..."
Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của mọi người, tôi không khỏi có chút hối hận.
Chỉ là mấy ngày trước sao cổ phiếu kiếm được chút tiền nên hơi lâng lâng, cộng thêm Cố Tu khiến tôi ức chế quá nên mới làm ra chuyện bốc đồng như vậy.
Nhưng nhìn thấy mọi người há hốc mồm, đặc biệt là vẻ mặt tức giận đến mức có thể tự bốc cháy của Lâm Oánh Oánh…
Tôi lại thấy sướng không chịu nổi. Thôi thôi, ngàn vàng khó mua được niềm vui của tôi.
Nhưng khóe mắt lại liếc thấy thiếu niên mặt mày u ám đứng ở cửa.
Thấy tôi nhìn sang, thiếu niên quay người bỏ đi.
Tôi vội đuổi theo nhưng bị Kỷ Vũ kéo lại, "Đường Hi, thật ra tôi cũng thích cậu, tôi sẽ cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234688/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.