Đó là mười năm trời đấy.
Cố Tu tệ quá, đợi mệt rồi, tôi sẽ không đợi nữa đâu.
Trong lúc suy nghĩ, lớp trưởng mặc áo sơ mi trắng lịch sự đi đến trước mặt tôi.
"Đường Hi, hôm nay là sinh nhật của tôi, chắc cậu không quên chứ."
"Vừa hay cậu cũng sắp đi rồi, tối nay cả lớp sẽ đi, cũng coi như là tiệc chia tay cậu."
Nói đến mức này, các bạn cùng lớp cũng hùa theo, Tiểu Mỹ cũng không ngừng kéo tay tôi, cuối cùng tôi cũng đồng ý.
Liếc mắt, tôi thấy khuôn mặt nhỏ của Lâm Oánh Oánh bỗng chốc không cười nổi nữa.
Đem cặp sách về nhà, nghĩ đến việc Kỷ Vũ nói cả lớp sẽ đi, tức là có thể Cố Tu cũng sẽ đi…
Tim tôi đập nhanh hơn một chút, bắt đầu lục tung tủ đồ.
Lọ Lem muốn tham gia vũ hội có hoàng tử sa đang sa sút tinh thần thì phải thật xinh đẹp, tiện thể để lại một chiếc giày thủy tinh, để sau này khi hoàng tử trở thành vua sẽ vẫn nhớ mãi không quên.
…
Vào một đêm đầu hè đầy sao, tôi thực sự tìm thấy một món quà nhỏ màu xanh lam đính kim cương, một đôi giày thủy tinh trong suốt.
Tôi xịt loại nước hoa hoa nhài mà Cố Tu thích nhất khi trưởng thành. Tôi còn đặc biệt gọi tài xế đến đón tôi, đưa tôi đến biệt thự.
Trên đường đi, tôi vẫn đang nghĩ xem phải nói gì mới có thể để lại ấn tượng sâu sắc cho Cố Tu.
—— Tôi là vợ tương lai của cậu, nếu muốn yêu đương thì mau đến tìm tôi, dám tìm người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234687/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.