Những người khác ở phía sau cũng phụ họa: "Đúng vậy, cô mau đi đi, nơi này không thích hợp với học sinh giỏi như cô đâu."
"Cố Tu ở đâu? Tôi muốn gặp cậu ấy."
Tôi lạnh lùng nói, mấy người kia lộ vẻ khó xử.
"Cậu ấy... cậu ấy đã ở bên một cô gái khác rồi, cô đừng dây dưa nữa." Tên đầu vàng buột miệng nói ra, thấy tôi vẫn chưa có ý định từ bỏ, lại nói: "Đại ca còn nói cô rất phiền, quản đông quản tây, phiền lắm! Nếu không nợ cô tiền, đại ca mới không làm những chuyện vô bổ như vậy."
Cậu ta nói xong, tôi c.h.ế.t lặng.
Mặc dù tôi biết chắc rằng họ có chuyện giấu tôi nhưng những lời của tên đầu vàng này chưa chắc đã sai.
Tôi tự cho rằng mình được sống lại một lần, cố gắng muốn anh ấy đi theo một quỹ đạo nào đó là vì anh ấy nhưng suy nghĩ của mỗi người ở mỗi giai đoạn là khác nhau.
Mãi mãi nuối tiếc, mãi mãi không biết đủ.
Cố Tu hai mươi tám tuổi sẽ nuối tiếc vì sao không học hành tử tế, không thể ở bên tôi sớm hơn.
Đó là vì anh ấy yêu tôi.
Nhưng Cố Tu mười tám tuổi đối mặt với những việc học vốn không thích chỉ thấy phiền.
Anh ấy cũng không chắc chắn thích tôi.
Chỉ vì tôi dùng tiền đe dọa nên mới làm như vậy. Tôi bỗng thấy mệt mỏi, như thể đã đi rất xa trên một con đường sai lầm.
Nơi giao nhau giữa bóng tối và ánh sáng của quán net khiến tôi không mở nổi mắt nhưng vẫn thấy được chàng thiếu niên vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234686/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.