"Nghe nói bài kiểm tra đầu vào của cậu ấy gần đạt điểm tuyệt đối đấy..."
"Thế thì có là gì, nghe nói cậu ấy học ở trường số Một, không biết tại sao lại đến cái nơi tồi tàn này."
"Chỉ là một con béo đáng ghét mà thôi, như xe tăng vậy, tôi không tin cô ta học giỏi đâu! Có thể vào trường số Một chắc cũng là nhờ quan hệ, có lẽ bên đó không muốn cô ta nên mới chuyển đến đây."
Giọng nói của nữ sinh đó không nhỏ, tôi quay lại nhìn, là lớp trưởng, nghe nói là hoa khôi của lớp.
Cô ta thấy tôi nhìn mình thì nhìn tôi dữ tợn hơn: "Lớp trưởng thích ngồi vị trí ở hàng thứ hai chính giữa, tôi muốn ngồi cạnh cậu ấy, cô biết điều thì đừng chọn hai chỗ này!"
Là một cô gái nhỏ có cái miệng rất đanh đá.
Tôi lắc đầu, nghe thấy tiếng thầy giáo gọi tên thì đi thẳng đến góc cuối cùng.
Cố Tu trốn học, không tham gia kiểm tra, mỗi lần xếp chỗ ngồi đều là người cuối cùng còn lại, vừa vặn là chỗ này.
Sau khi tôi ngồi xuống, tôi thấy mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, còn có người thì thầm chỉ trỏ, thầy giáo cũng tỏ vẻ bất lực.
Thôi, người ta cười mình điên, mình cười người ta không hiểu.
Tôi đổi chỗ xong, bắt đầu dọn đồ của Cố Tu nhưng lại bị tiếng nói của chàng thiếu niên quát lớn: "Ai cho phép cô động vào đồ của tôi?"
Tôi ngượng ngùng rụt tay lại, đối phương đã tức giận ngồi xuống, không vui nói: "Sao cô lại ngồi đây?"
"Thành tích không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234680/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.