Nước mắt Lâm Oánh Oánh lập tức trào ra: "Cậu... cậu! Thật quá đáng! Cố Tu, tôi sẽ đi mách thầy cô!!!"
Cô gái khóc lóc chạy đi, mấy người theo đuôi cũng sợ hãi vội vàng rời đi.
Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.
Chàng thiếu niên lười biếng vẫy tay: "Thấy không, như vậy yên tĩnh hơn nhiều rồi."
Như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì, ánh mắt chàng thiếu niên lại trở nên sâu thẳm: "Tôi để ý."
"Vì cô đã giúp tôi nên tôi cũng không muốn nhìn thấy cô sống quá khổ, sau này đừng ngốc nghếch để người ta bắt nạt mà không biết phản kháng!"
Lúc đó, chàng thiếu niên như thể đã biến thành một người đàn ông trưởng thành, dù thế nào cũng không muốn nhìn thấy tôi bị bắt nạt.
Điểm khác biệt duy nhất là, chàng thiếu niên hiện tại miệng cứng lòng mềm, biểu đạt sự quan tâm cũng rất khó khăn.
Còn nhiều năm sau, không biết sao mà người đàn ông đó lại trở nên rất giỏi nịnh nọt, có cơ sẽ là lại làm nũng đòi hôn đòi ôm.
Chỉ riêng chuyện ra mặt ngày hôm nay, nếu để mười năm sau thì chắc chắn phải nằm liệt giường ba ngày không xuống được giường.
7
"Đúng vậy, đúng vậy, chồng tốt nhất..."
Suy nghĩ bay xa, như một thói quen, nói ra rồi tôi mới thấy không ổn, vội vàng che miệng lại.
Nhưng không chỉ Cố Tu ngơ ngác nhìn tôi, mà ngay cả Tiểu Mỹ và Tiểu Soái ngồi bàn trước cũng kinh ngạc đến mức không thể tin nổi.
Tôi không biết sự tái sinh của người khác đều ngầu lòi hống hách như thế nào…
Nhưng tại sao đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234681/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.