Tim tôi đột nhiên nhói đau, không kịp để ý đồ trên tay, vội vàng đỡ một cánh tay của đối phương lên người mình, muốn kéo người ta dậy.
Chàng thiếu niên không phản ứng kịp, cũng không biết đụng phải vết thương nào, khiến đối phương đau đớn rên lên, hơi không kiên nhẫn nói: "Cô làm gì vậy…?"
Vừa nói vừa muốn giãy khỏi tôi.
Đùa à? Thịt trắng nõn nà này, anh ấy tưởng là nuôi không mất công à?
Tôi đè lực xuống, cũng vì đối phương hiện tại bị thương, quả nhiên không thể động đậy nữa, chỉ có thể khó chịu nhìn tôi.
Tôi lại dựa sát vào hơn một chút, để toàn bộ sức nặng của anh ấy đè lên người mình thì thấy mặt anh ấy đột nhiên ửng hồng, càng hung dữ nhìn tôi: "Cô là con gái, sao lại thế này..."
Chàng thiếu niên nhíu chặt mày, nghĩ không ra từ gì để hình dung, chỉ có thể tức giận.
Phản ứng này, hoàn toàn làm dịu đi trái tim căng thẳng của tôi, đột nhiên khiến tôi thấy buồn cười.
Chậc chậc chậc, Cố Tu à Cố Tu, anh cũng có ngày hôm nay…
Hồi đó là ai cầm cà vạt trói tôi lại, cầu xin thế nào cũng không nghe?
Đáng đời!
Phong thủy luân chuyển!
Thời thế đã thay đổi!
Thế đạo này, không còn là thiên hạ của Cố Tu nữa!
5
Một thiếu niên mười bảy tuổi, dù nhẹ đến mấy thì cũng không thể nhẹ hơn là bao.
Trời đông giá rét vừa qua khỏi, tôi đã đổ đầy đầu mồ hôi.
Chàng thiếu niên thấy vậy, lại muốn giãy dụa, tôi trực tiếp quát: "Đừng cử động!"
Chàng thiếu niên như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-binh-yen/5234679/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.