“Quên đi, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Vân Nhiễm đôi môi tựa như tâm tình của chủ nhân, nhếch lên tạo thành một độ cong nhợt nhạt, “Tiểu Hạ Lăng biết Tiêu Lạc là dạng người gì không? A… tôi chưa có nói với cậu là đã từng rất nhiều người giống như Tiểu hạ Lăng, đem đồ đạc dọn tới trong căn phòng ngày đi?”
Không rõ rốt cuộc những lời này của Vân Nhiễm là có ý tứ gì, Hạ Lăng chỉ thản nhiên như vậy nhìn cô, nghi hoặc trong đáy mắt lại sớm nằm trong kế hoạch của Vân Nhiễm. Cô chậm rãi đi vào trong văn phòng của Hạ Lăng, bên trong so với bên ngoài nhìn qua thì đơn điệu hơn vài phần, cũng ngoài ý muốn khiến cho người ta có cảm giác thực trống rỗng.
Chỉnh thế mà nói, so với văn phòng trước kia không tốt hơn bao nhiêu. Ngón tay của Vân Nhiễm xoa lên trên mặt bàn, xúc cảm truyền tới ngón tay khiến cho cô hơi hơi nheo lại đôi mắt, “Cái bàn trong văn phòng này, tài liệu chế tác quả nhiên giá trị thực tế so với bề ngoài cao hơn rất nhiều. Chỉ là không biết chủ nhân mới của nó có thể sử dụng bao lâu.”
Hạ Lăng tự nhiên nhìn không ra tài liệu làm ra chiếc bàn này rốt cuộc là gì, bất quá nghĩ tới thứ đồ này có thể được đặt ở trong văn phòng thuộc tầng làm việc của Tiêu Lạc, không cần nghĩ nhiều cũng biết được không tầm thường. Bất quá một câu nói kia của Vân Nhiễm mới khiến cho hắn cảm thấy kỳ quái, hơn nữa trước đó chỉ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176588/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.