Cho nên hiện tại cũng không phải là thời điểm để cho cậu tùy hứng làm bậy. Sinh mệnh của cậu không chỉ thuộc về một mình cậu. Tại trong cuộc sống thực của cậu, cậu còn có người mình yêu, cùng với người yêu mình đang chờ cậu. Vô luận là cha mẹ của cậu, bằng hữu của cậu, hoặc là còn có một người làm động lực để cậu không ngừng tiến vào trong các thế giới từng công lược, Lâm Ngạn Quân.
Thanh âm của hệ thống vang lên băng lãnh tới tận xương tủy, khiến cho Hạ Lăng cảm thấy giờ phút này trong lòng mình đang từng chút một trở nên lãnh lẽo. Biết rõ tất cả các mục tiêu công lược đều là một người, nhưng mà Hạ Lăng lại nhịn không được đem bản thân bọn họ thành những người thực sự để đối đãi. Tựa như có người đã từng nói với hắn, tuy rằng rất mơ hồ, nhưng hắn vẫn nhớ rõ.
[Tôi chỉ là tôi, cũng không phải là mảnh nhớ trí nhớ gì đó kia.]
Hạ Lăng còn chưa nói ra khỏi miệng. Hắn nhìn Tiêu Lạc, mặc cho hắn có nhẫn tâm thế nào đi nữa, cũng vô pháp nói ra những điều khiến cho người ta tuyệt vọng tới cực điểm. Do dự thật lâu sau, Hạ Lăng mới nhỏ giọng nói, “Nó nhất định sẽ trở về.’ Chính là sau khi trở về, nó đã không còn mang bộ dáng nguyên bản lúc trước mà thôi.
Không biết anh khi đó, có thể hay không nhận ra được bộ dáng hiện tại của nó.
Tiêu Lạc ngoài ý muốn cũng không nói lời nào, ở thời điểm y xoay người dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176590/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.