“Cậu có ý tứ gì?”
“Tôi là nói.” Hạ Lăng không chút thèm để ý tới ánh mắt của Tiêu Lạc biến thành lạnh như băng sau khi nghe hắn nói xong, “Tôi chính là con mèo kia, anh có tin không? Con mèo nhỏ khi hé mở mắt ra người đầu tiên nhìn thấy chính là anh, hơn nữa ở thời điểm anh cô độc một mình cùng anh làm bạn, ở thời điểm anh phát bệnh đã từng bị chém thương chi trước, sau đó còn dùng tứ chi để cố gắng bôi thuốc cho anh.”
“Cậu có biết hay không thời điểm cậu nói ra những lời này, tôi hoàn toàn có thể khiến cho cậu sống không bằng chết, hửm? Phải biết rằng tôi ghét nhất chính là có người nói tới chuyện của con mèo nhỏ.” Tiêu Lạc ngón tay nắm lấy cái cằm của Hạ Lăng xiết chặt, nếu là người hiểu Tiêu Lạch, liền có thể hiểu rõ rằng hiện tại tâm tình của y đang thực sự không tốt. Mà đối với loại người phàm là chạm đến chuyện mà bản thân không muốn đề cập tới nhất sẽ đánh mất lý trí như Tiêu Lạc, Hạ Lăng thực sự không thể không nói là đang đi tìm đường chết.
Bất quá nhìn bộ dạng của Tiêu Lạc, Hạ Lăng biết y đã có chút tin tưởng lời nói của mình. Có lẽ Hạ Lăng cũng không phải đặc biệt hiểu rõ về Tiêu Lạc, nhưng mà vẻn vẹn chỉ như vậy thôi cũng đủ để hắn làm rất nhiều chuyện, “Vốn anh là ở thời điểm tôi cần nhất liền thu dưỡng tôi, tôi hiện tại chẳng qua là tới báo ân mà thôi, nếu anh không tin,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176586/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.