Chuyện cổ Hạ Lăng đã từng nghe qua. Câu chuyện này kể về một nữ sinh trẻ tuổi cứu được một con mèo bị thương, dưới sự dốc lòng chăm sóc của cô, thương thế của con mèo rất nhanh liền tốt lên, đợi cho tới thời điểm nó khỏi hẳn, nữ sinh lại phát hiện ra sớm không còn thấy bóng dáng của con mèo. Tiếp theo đó chính là các loại hành động ‘báo ân’ của con mèo, kinh ngạc qua đi, cô nghênh đón chính là lời cầu hôn từ Vương tử mèo kia… Bất quá Hạ Lăng dám khẳng định, cụm từ ‘Mèo báo ân’ ở trong miệng của Vân Nhiễm tuyệt đối không đơn giản chỉ là chuyện cổ như vậy.
“… Vân Nhiễm tỷ vì sao phải hỏi như vậy?” Vân Nhiễm lời nói nhìn như lơ đãng lại khiến cho bàn tay đang cầm ly thủy tinh của hắn xiết chặt lại. Từ góc độ của Vân Nhiễm nhìn tới, cơ hồ có thể thấy được ngón tay của Hạ Lăng bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch. Cố ý làm bộ như không phát hiện ra hành động của Hạ Lăng, cô đưa di động tới trước mặt của Hạ Lăng, đôi môi xinh đẹp nhạt màu như cánh hoa khẽ mở ra.
“Chẳng lẽ Tiểu Hạ Lăng không biết, tên của câu chuyện cổ này thực thích hợp để làm một vở kịch hay sao?” Vân Nhiễn vươn người tới trước mặt của Hạ Lăng, đôi lông mi cong dài lướt qua trên khuôn mặt tái nhợt của hắn, ngón tay xương khớp rõ ràng khẽ vuốt lên vầng trán của hắn. Không biết là cố ý hay vô tình, tiếu ý hiện ra trong đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176585/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.