Lại đến một lần?
Tô Mê lập tức nổi giận: “Ta là người, không phải búp bê bơm hơi, đã bao nhiêu lần rồi, ngươi có thể khắc chế một chút hay không?!”
Đông Phương Lẫm tuy không biết "Búp bê bơm hơi” là vật gì, nhưng vẻ mặt của hắn vẫn rất đương nhiên, nhẹ nhàng bâng quơ trình bày sự thật: “Bổn Tiên Tôn đã khắc chế, chỉ làm một lát.”
Tô Mê ngạc nhiên trợn to mắt, không dám tin tưởng nhìn hắn: “Sao có thể, ngươi cái tên cầm thú này, đừng gạt ta!”
“Bổn Tiên Tôn chưa bao giờ nói dối, xác thật chỉ làm một lần.”
Dứt lời, Đông Phương Lẫm cầm lấy tay cô, dẫn đường, phủ lên nơi cứng rắn nào đó: “Nàng xem, nó còn tinh thần.”
Tô Mê giống bị động tác của hắn dọa sợ, hoàn toàn nói không ra lời.
Giây tiếp theo, cô đột nhiên thu hồi tay, đồng thời nhấc chân hung hăng đá vào ngực Đông Phương Lẫm.
Đông Phương Lẫm không đề phòng, chỉ thấy “Phanh” một tiếng, cả người đập trúng khung giường, sau đó, chiếc giường tinh xảo khắc hoa tử đàn hoa hoa lệ lệ sụp đổ!
Mắt thấy nóc giường sắp sập xuống, Tô Mê đột nhiên giơ tay chắn lấy nóc giường to rộng nặng trịch, nóc giường chịu không nổi cỗ lực lượng đột nhiên phát ra kia, trực tiếp xuyên thấu nóc nhà, toàn bộ bay ra ngoài.
Ngơ ngẩn nhìn nóc nhà bị phá, Tô Mê nháy mắt ngốc bức!
Cô nhìn nhìn tay mình, sau đó đi thăm dò linh lực và tu vi trong cơ thể, lập tức kinh hãi: “Sao lại thế này? Trong cơ thể ta làm sao lại…….”
“Dương nguyên tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660461/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.