"A Lẫm, đừng như vậy...... Ngô! Đừng......."
"Ngoan, đừng nhúc nhích, nàng thích không phải sao?."
Nữ nhân muốn kìm nén nhưng lại khó giữ được âm thanh yêu kiều mềm mại, cùng với âm thanh thanh lãnh lương bạc khàn khàn của nam nhân truyền vào tai Ôn Ngôn.
Khuôn mặt vốn ôn nhuận nháy mắt trở nên đông lạnh, sắc mặt dần trắng bệch. Nhịp đập của trái tim trong phút chốc giống như bị đình chỉ.
Sau đó, hoà cùng giọng nữ càng thêm khó nhịn là trái tim hung hăng co lại, giống như có người cầm dao từng tấc từng tấc khoét ra, cơn đau bỗng nhiên đánh úp, đau đến mức chân hắn đứng không vững.
Ôn Ngôn gắt gao xiết chặt tay mình, đầu ngón tay hung hăng đâm thủng da thịt, máu tươi từng giọt từng giọt chảy xuống.
Nữ nhân vốn dĩ thuộc về hắn, giờ phút này lại nằm dưới thân sư phụ mình uyển chuyển rên rỉ.
Chỉ cần nghĩ tới sự thật này, linh hồn của hắn giống như bị rút ra một nửa, nội tâm vô cùng thống khổ, khó mà miêu tả hết.
Dưỡng khí dường như loãng đi trong nháy mắt, trong đầu ầm ầm vang lên, trống rỗng.
Ôn Ngôn không biết bản thân rời khỏi Bích Tiêu cung như thế nào, cũng không biết mình về biệt viện lúc nào, càng không biết mấy ngày kế tiếp, hắn rốt cuộc sẽ trải qua như thế nào?
Cả người thất hồn lạc phách, tựa như cái xác không hồn.
......
Bảy ngày sau.
Phượng Lan Nhi từ không gian của Ôn Ngôn xuất quan, đi thẳng tới chỗ Tự Dự.
Nàng ta tìm được biện pháp trong một quyển sách thượng cổ, trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660462/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.