“Ngươi làm cái gì, buông ta ra!”
Tuy rằng biết việc làm và lời nói của Đông Phương Lẫm với Phượng Lan Nhi đều không phải xuất phát từ bản thân hắn, nhưng Tô Mê vẫn cảm thấy trong lòng khó chịu đến lợi hại. Cho nên mới cố ý mượn Cam Ly, muốn kích thích hắn.
Chỉ là không nghĩ tới, nam nhân này thế nhưng trực tiếp ôm cô đi.
Đông Phương Lẫm im miệng không nói, giây tiếp theo, ôm theo Tô Mê từ trong hư không xuất hiện ở trong phòng nhỏ của Bích Tiêu cung.
Ôm Tô Mê tới trước giường, Đông Phương Lẫm ném cô xuống, cúi người, đôi tay chế trụ cổ tay cô, ấn ở bên sườn: “Thu hồi lời ngươi nói.”
Tô Mê tự nhiên hiểu được ý tứ của hắn, quật cường mở to mắt: “Lời đã nói, giống như bát nước đã đổ ra ngoài, ta sẽ không thu hồi.”
Dứt lời, cô khôi phục lại nụ cười lạnh.
“Đương nhiên không giống với Tiên Tôn ngài, nói muốn trục xuất hai người khỏi tiên môn, hiện giờ lại đổi ý thành anh hùng cứu mỹ nhân, năng lực thật là lợi hại, loại yếu gà như ta, sao có thể so được với ngài.”
Đông Phương Lẫm nhớ tới những cử chỉ khác thường mới vừa rồi, và cảm giác phức tạp với người tên Phượng Lan Nhi kia, trong lòng vô cùng khó hiểu.
Nhưng mà, thời điểm hắn đối mặt với khuôn mặt đang tràn đầy ý vị trào phúng và châm biếm, mặt mày không khỏi trầm xuống: “Bổn Tiên Tôn không thích ngươi thế này.”
Lại thấy tươi cười trên mặt Tô Mê càng sáng lạn: “Tiên Tôn không thích, cứ hủy bỏ danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660460/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.