Editor: Linh Ngọc
Nguồn: Diễn đàn
Lúc Tề Tiểu Uyển nói lời này, mắt cũng không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm Lục Thiền, giống như rất mong chờ được thấy dáng vẻ mặt đỏ bừng xấu hổ của Lục Thiền.
Lục Thiền sửng sốt một chút, cúi đầu cười cười: "Cám ơn em."
Tề Tiểu Uyển có chút thất vọng, nhưng cũng không nói cái gì, thả lỏng nằm trên ghế sa lon nhà Lục Thiền, chưa từ bỏ ý định nhìn bộ dáng cau mày ôm máy tính đánh chữ của Lục Thiền, lại hỏi một câu: "Chị không muốn nói gì sao?"
"A?" Ước chừng khoảng nửa phút sau Lục Thiền mới thoát khỏi màn hình trắng tinh khiết, ngơ ngác nhìn Tề Tiểu Uyển: "Em nói cái gì?"
Tề Tiểu Uyển hoàn toàn không có tí sức lực nào rồi, bĩu môi vùi một góc trên ghế salon không quất rầy cô gõ chữ nữa.
Nếu như lúc này Tề Tiểu Uyển tỉ mỉ quan sát, sẽ không khó phát hiện, lúc Lục Thiền đánh chữ ngón tay run rẩy vô cùng, lúc đầu ngón tay tiếp xúc với bàn phím, nhiều lần nhấn đều bị trượt ra ngoài, trật tự các chữ viết chi chít theo đó mà vô cùng hổn loạn, lỗi chính tả tràn ngập bài viết.
Lục Thiền hít thở sâu một hơi, cuối cùng buông máy tính xuống, chán nản gãi đầu một cái.
Tề Tiểu Uyển thấy thế vội vã đến gần, cười híp mắt nói: "Không gõ nữa?"
Với trạng thái này nếu cứ tiếp tục cũng không ra được gì, Lục Thiền gật đầu: "Nghỉ ngơi một chút."
Ánh mắt Tề Tiểu Uyển sáng lên: "Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-bien-thanh-meo/1998929/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.