*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buông mắt chăm chú nhìn tiểu Thao Thiết, trong mắt Tô Bạch có sự ôn nhu thương tiếc mà chính hắn cũng không chú ý tới, Mộ Thanh Giác không hiểu sao lại cảm thấy trong lòng đột nhiên khó chịu, ánh mắt chợt lóe: “Nếu sư huynh không thích, không lấy cũng được, nuôi nó quả thực rất phiền phức.”
Tô Bạch sợ phiền phức, nghe vậy quả nhiên do dự mất một giây, bất đắc dĩ cuối cùng vẫn bị vật nhỏ vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu đánh bại, lắc đầu cự tuyệt.
Hai người kia đều biết, đây nghĩa là hắn định nuôi tiểu Thao Thiết.
“Nếu như vậy, sư huynh đặt tên cho nó đi.”
Cũng phải, nói chung không thể cứ kêu Bảo Bảo Bảo Bảo mãi, cảm giác cũng quá kỳ quái.
Đặt tên ấy à, tên phải hay thật sự là siêu phiền a <——– Tô Bạch ngu khoản đặt tên cảm thấy bản thân lại sắp phải hy sinh một số lượng lớn tế bào não.
Trong truyện nam chính chỉ gọi nó là Thao Thiết, hình như không hề đặt tên mới, ca ca tên Thôn Thiên, vậy đệ đệ… Thao Thiết, Bảo Bảo, có thể tìm kiếm thiên tài địa bảo… Có!
Hai mắt Tô Bạch sáng lên, cúi đầu nói với vật nhỏ kia: “Đào Bảo.” Vật nhỏ ‘ngao ô’ một tiếng, cũng không biết là có nghe hiểu lời mẫu thân nó không, ngửa đầu cười ngây ngô.
“Đào Bảo? Tên rất hay.” Mộ Thanh Giác nói, Tô Bạch chột dạ một cách khó hiểu, mẹ nó, hiện giờ sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-moi-that-la-tuyet-sac/1337568/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.