Edit: Lune
Dụ Sấm nhận thức được bản thân mình có gì đó không ổn, từ lúc ở bên ngoài khách sạn, khi nghe Quý Miên thốt ra câu nói đó thì một góc nào đó trong cơ thể hắn như nứt ra một cái khe, rồi sau đó mọi chuyện trở nên kỳ quặc.
Hắn dùng khăn giấy lau đi vệt nước dính máu trên môi Quý Miên.
Tâm thần phân liệt à? Hắn nghĩ thầm.
Nhưng nếu là tâm thần phân liệt thì sao hắn vẫn nhớ chuyện vừa xảy ra?
Quý Miên để ý thấy sắc mặt hắn không tốt lắm, hỏi: "Sao vậy?"
Vừa mới mở miệng, chỗ môi bị cắn đã nhói lên, làm cậu lập tức nhíu mày lại.
"Đau à?" Dụ Sấm hỏi, ngón tay chạm nhẹ vào dấu răng đang hằn trên xương quai xanh của Quý Miên, vừa mới chạm nhẹ mà cơ thể dưới tay hắn đã run lên vì đau.
Rõ ràng là do hắn cắn, nhưng lòng Dụ Sấm lại bùng lên một ngọn lửa vô danh.
"Này..." Quý Miên nghiêng đầu, đẩy hắn ra.
Chưa kịp nói gì lại bị Dụ Sấm hôn lần nữa.
Không khác gì rắc muối lên vết thương, cơ thể Quý Miên run rẩy không thôi.
May mà kỹ thuật hôn của Dụ Sấm bây giờ đã tốt hơn lúc nãy nhiều.
Lúc này chuông điện thoại Quý Miên vang lên.
Tài xế đợi cả buổi không thấy người xuống bèn gọi đến hỏi.
Liên tục bị giày vò, môi vừa mới lau khô lại bắt đầu chảy máu, Quý Miên đau đến mức không muốn mở miệng, dứt khoát ném điện thoại cho Dụ Sấm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3745446/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.