Edit: Lune
Vào học kỳ cuối cùng của đời sinh viên, thảnh thơi nhất là những sinh viên đã chắc suất học lên cao học và những người đã sớm tìm được việc làm từ đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái.
Nửa tháng sau khi khai giảng, Kiều Gia Dương vẫn luôn ở trong trạng thái nhàn rỗi này, cộng thêm kỳ nghỉ dài hơn một tháng thì gần như cậu ta chẳng làm gì suốt hai tháng nay.
Con người ta lúc bận rộn thì luôn mong được nghỉ ngơi, nhưng khi rảnh rỗi lại cảm thấy trống rỗng khó hiểu.
Sinh viên năm tư giờ đã hết tiết học lâu rồi nên cậu ta hoàn toàn không có cơ hội gặp Dụ Sấm.
Kiều Gia Dương còn đến ký túc xá của Dụ Sấm hai lần, lần nào cũng mang theo đồ ăn vặt. Lý do cậu ta đưa ra cũng rất hợp lý, bạn bè gửi cho nhiều đồ ăn quá, ăn không hết nên mang đi chia cho các bạn cùng khu ký túc.
Dù thế nhưng cậu ta vẫn bị Tưởng Tử Hành, người ở giường đối diện với Dụ Sấm lườm cho mấy lần. Bị lườm đã đành, đằng này chẳng biết Dụ Sấm bận chuyện gì bên ngoài cả ngày mà Kiều Gia Dương đến chẳng gặp được lần nào.
Mặt cậu ta có dày đến mấy nhưng nhìn vẻ mặt lườm nguýt của Tưởng Tử Hành mấy lần thì cũng chẳng nuốt trôi cục tức nổi, thế là về sau không đến nữa.
Mùa xuân tươi đẹp thế này mà cứ nằm ườn trong ký túc xá cả ngày thì quá không cam lòng.
Cậu ta tút tát lại bản thân, trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3743774/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.