Edit: Lune
Dụ Sấm chỉ ở lại chưa đầy mười phút, Quý Miên đã thả tay đuổi người đi: "Được rồi, giờ không còn việc gì của cậu nữa."
Dụ Sấm ngồi xe nửa tiếng đồng hồ đến đây, kết quả chỉ để cho Quý Miên hôn hai cái.
Hắn cũng chẳng kêu ca gì, dù sao trước đó còn có một hôm hắn chạy qua chạy lại ba chuyến, chỉ riêng thời gian tốn trên đường đã mất mấy tiếng đồng hồ rồi.
Tiểu thiếu gia thích hành hạ người ta như vậy đó.
Hắn đeo ba lô chuẩn bị đi về, trước khi đi, hắn nghĩ đến điều gì đó mà quay đầu lại: "Cậu chủ."
"Hả?"
"Lần sau cậu tìm tôi có thể nhắn tin được không? Đang học, tiếng chuông điện thoại sẽ ảnh hưởng đến người khác."
Quý Miên liếc hắn một cái: "Chưa làm được gì đã bắt đầu đòi hỏi với bản thiếu gia rồi đấy?"
"Đâu, nếu anh nhắn tin thì tôi vẫn trả lời ngay được mà. Như thế tôi đỡ mất thời gian tìm chỗ nghe điện thoại, anh cũng không phải chờ lâu."
Lý do này thuyết phục được Quý Miên nên cuối cùng cậu cũng miễn cưỡng gật đầu.
...
Tối hôm đó về ký túc xá, Dụ Sấm bận rộn đến tận khuya. Lúc đứng dậy chuẩn bị lên giường đi ngủ thì đầu bỗng thấy choáng.
Cảm nhận kỹ lại thì cơn choáng đó không phải do đột ngột đứng dậy, mà sống lưng cũng thấy hơi ớn lạnh.
Hắn sờ cổ với trán mình, cảm giác nhiệt độ nóng hơn bình thường một tẹo. Giống như bị cảm.
Gần đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3743770/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.