Edit: Lune
Dụ Sấm khẽ cựa chân.
Vì động tĩnh này mà người đang gối đầu trên đùi hắn cuối cùng cũng tỉnh lại.
Thực ra không trách Quý Miên thèm ngủ được, tận ba rưỡi sáng cậu mới về, hơn nữa cơ thể này ít vận động nên vốn đã thiếu tinh lực rồi.
"Còn đau không?"
Quý Miên chớp mắt, phát hiện cơn đau đầu đã dịu đi rất nhiều.
"Đỡ hơn rồi."
Đỡ hơn là phải rồi. Dụ Sấm hoạt động mấy ngón tay với cánh tay vẫn còn mỏi nhừ của mình.
【Tôi ngủ bao lâu rồi?】Thấy động tác của hắn, Quý Miên hỏi hệ thống.
【Gần nửa tiếng rồi. Anh cậu cũng xoa bóp cho cậu nửa tiếng rồi.】
【...】
【Sợ cái gì? Mới có nửa tiếng thôi chứ mấy, cậu đã trả tiền rồi còn gì.】Hệ thống nói.
Mình đã trả tiền rồi. Quý Miên tự an ủi bản thân.
Dụ Sấm xoay cổ tay, hờ hững nghĩ: Anh ta đã trả tiền rồi.
Quý Miên bò dậy khỏi người Dụ Sấm, sau đó cởi cúc áo ngủ trước mặt Dụ Sấm.
Dụ Sấm giật thót, cứ tưởng đây là bắt đầu rồi.
Nhưng Quý Miên chỉ ném bộ đồ ngủ cho hắn rồi mặc quần áo thường vào.
Hóa ra chỉ là thay quần áo.
Quý Miên cởi áo ngay trước mặt Dụ Sấm, quần cũng cởi ngay trước mặt Dụ Sấm, Dụ Sấm thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn cậu, chỉ chăm chăm cúi đầu gấp gọn bộ đồ ngủ Quý Miên vừa thay ra, nghĩ thầm: Đúng là chẳng ngại ngùng gì cả.
Nhưng chỉ cần Dụ Sấm ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3743766/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.