Edit: Lune
Tối đó sau khi kết thúc ca làm, Dụ Sấm đến gặp quản lý câu lạc bộ xin nghỉ. Người quản lý ca trực tìm hắn trò chuyện mấy câu, chính là người đàn ông mà Quý Miên từng thấy đứng cạnh Dụ Sấm ở cửa nhà vệ sinh lần trước.
Phần lớn thanh niên làm ở đây đều không được lâu, một số là tìm con đường khác, một số thì theo được mối tốt nên không thèm để ý đến mấy đồng bạc lẻ kia nữa.
Người quản lý nghe xong cũng không hề ngạc nhiên, chỉ nói một câu sâu xa với giọng điệu đầy ẩn ý: "Là cậu Kỷ phải không?"
Dụ Sấm nghe ra ý ghen tị trong lời nói của anh ta, không đáp.
"Cậu Kỷ đào người ở chỗ chúng tôi, cậu là người đầu tiên đây."
Đuôi lông mày Dụ Sấm nhướng lên.
Người đầu tiên? Hắn còn phải thấy vui mừng vì mình là người đầu tiên chắc?
Hơn nữa, hắn nhìn sao cũng thấy tên công tử bột kia là tay lão làng.
"Nhà họ Kỷ không giống mấy gia đình mới phất khác, cả Ninh Thành này cũng chỉ có nhà họ Bùi mới sánh được thôi." Giọng quản lý bỗng trở nên quái gở: "Mà nhà họ Kỷ chỉ có đúng một đứa con trai thôi, cậu đi theo cậu ấy vài năm thì cả đời này khỏi cần lo cơm áo gạo tiền."
Một tháng sáu trăm nghìn, một năm là đủ cả đời với người bình thường rồi.
"Anh Vương." Trên mặt hắn không hề có ý cười: "Không còn việc gì thì em đi trước đây."
Hắn tưởng người này tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3743763/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.