Edit: Lune
Cuối tháng 6, kết quả thi đại học của Lạc Dã đã có.
Thứ hạng trong trường trung học trực thuộc vẫn là hạng nhất khối như cũ, nhưng xếp hạng toàn tỉnh thì không cao bằng Quý Miên năm đó.
"Anh trai vẫn giỏi hơn." Lạc Dã chân thành tán thưởng.
"..."
Quý Miên nghĩ bụng, anh học cấp Ba những hai lần, tổng cộng tám năm trời, tuy chưa đạt đến trình độ năm năm thi đại học ba năm mô phỏng nhưng thực tế cũng ba năm thi đại học năm năm mô phỏng rồi còn gì.
Nếu thi còn kém em nữa thì không còn gì để nói mất.
Đương nhiên là Lạc Dã đã nộp hồ sơ vào trường đại học tốt nhất cả nước, nằm ở ngoài tỉnh. Thực ra hắn muốn học ở trong tỉnh cơ, nhưng chắc chắn bố mẹ sẽ không đồng ý, mà Quý Miên nhất định cũng sẽ phản đối.
Vừa mới vào năm nhất, Lạc Dã đã không chịu nổi rồi.
Suốt kỳ nghỉ gần ba tháng, gần như tối nào hắn cũng quấn quít với Quý Miên. Giờ xa nhau mấy nghìn cây số, ban ngày Quý Miên bận rộn công việc, anh lại không phải người thích gọi điện, làm hắn không được nghe giọng anh ròng rã cả tuần.
Mới nhập học được một tuần, Lạc Dã đã mua vé máy bay về nhà vào cuối tuần.
Việc này không hề nằm trong kế hoạch ban đầu của hắn.
Vào cái đêm thức trắng sau khi dự tiệc tri ân thầy cô về, hắn chỉ cho phép mình chìm đắm trong ba tháng, còn bốn năm đại học phải diễn ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3740659/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.