Edit: Lune
Quý Miên dậy khá sớm, kể cả 40 phút sau mới xuất phát từ nhà thì vẫn kịp.
Lạc Dã ôm dính anh một lúc, nhưng cùng lắm chỉ dùng chóp mũi cọ cọ thôi chứ không dám làm gì khác.
Sáng Quý Miên còn phải đến công ty nữa.
Nhoáng cái đã hết 10 phút, đến cả hồi thi đại học Lạc Dã còn chẳng thấy 10 phút trôi nhanh như vậy.
Quý Miên không thể không dậy, Lạc Dã cũng về phòng mình đánh răng rửa mặt.
Quý Miên thích sạch sẽ, hắn cũng muốn bản thân sạch sẽ tươm tất, như thế thì mới không bị anh trai chê.
Xong xuôi lại vội vàng quay lại. Đứng bên bàn học của Quý Miên nhìn anh thay quần áo.
"Em..." Quý Miên đang định cởi áo ngủ thì thấy Lạc Dã cứ nhìn mình chằm chằm, vốn định nhắc hắn quay sang chỗ khác.
Nhưng nghĩ lại thì có vẻ cũng chẳng cần.
Dù sao đêm qua cũng nhìn hết rồi còn đâu.
Anh dứt khoát cởi quần áo ngủ ngay trước mặt Lạc Dã, chẳng qua vẫn hơi ngượng mà nghiêng người đi.
Lạc Dã chỉ thấy tấm lưng trắng nõn của Quý Miên.
Hắn ngắm một lúc, chẳng hiểu sao cũng thấy hơi ngượng, muốn quay đầu đi. Nhưng lại muốn nhìn nên ánh mắt cứ dán chặt vào lưng Quý Miên không dời, mãi cho đến khi nó bị vạt áo sơ mi che khuất.
Quý Miên chậm rãi cài xong cúc áo, lúc lấy một chiếc cà vạt từ trong tủ quần áo ra, Lạc Dã ngứa ngáy trong lòng lắm rồi, bèn đứng dậy, nói: "Anh, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3739348/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.