Edit: Lune
Mùa Hè năm nay công ty nhà họ Hạng bận rộn hơn hẳn mọi khi, hai vợ chồng bận đến mức không về nhà nổi, mãi mới tranh thủ về ở được hai hôm vào tuần trước khi Quý Miên bay rồi lại phải đi luôn.
Hạng Ngạn Minh vô cùng trân trọng hai bữa tối ít ỏi này.
Bác Lâm làm một bàn đầy thức ăn, chính giữa là một nồi cháo hảo sản thanh đạm thơm ngon.
Bốn người trò chuyện việc nhà phiếm một hồi, đa phần là Hạng Ngạn Minh và Lạc Chỉ Thư hỏi, Quý Miên trả lời, còn Lạc Dã thì ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe, không nói gì.
Hỏi xong chuyện học hành, Hạng Ngạn Minh hắng giọng, ra vẻ hóng hớt: "Ở trường có quen ai chưa?"
Quý Miên nhổm người đứng dậy định múc cháo cho mình, nhưng còn chưa đưa bát ra thì Lạc Dã đã cầm lấy, nói câu "Để em" rồi duỗi tay ra múc giúp anh.
Đôi vợ chồng liếc nhau, thấy được sự mừng rỡ trong mắt của nhau.
Còn về câu hỏi của Hạng Ngạn Minh, Quý Miên đang không tập trung lắm nên chỉ nghe hiểu nghĩa đen, bèn đáp: "Nhiều lắm ạ."
Mấy cặp mắt trên bàn ăn đồng loạt nhìn về phía anh. Lạc Dã đang đứng một mình một bên nên lúc nhìn sang cũng rõ ràng nhất, cả động tác múc cháo cũng dừng lại.
"?"
"Sao thế ạ?"
Hạng Ngạn Minh hỏi tiếp: "Nhiều là bao nhiêu?"
Quý Miên hơi khó hiểu: "Chắc mười mấy người."
Trả lời xong, anh lại nhìn Lạc Dã, chờ bát cháo của mình.
Biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3734619/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.