Edit: Lune
Lạc Dã mỗi năm lại một kiểu, Quý Miên mỗi năm về nhà giống như mở hộp mù vậy.
Năm nay về đã cao vọt thêm 10 cm, sang năm gặp lại đã xấp xỉ bằng Quý Miên rồi, vai cũng rộng và dày hơn.
Chờ tới lúc Quý Miên học năm ba nghỉ hè về nhà thì Lạc Dã gần như đã là một người khác.
Quý Miên xuống máy bay, lấy xong hành lý ký gửi rồi ra sân bay.
Hạng Ngạn Minh đi công tác nên không tới đón anh được. Quý Miên đang định tự bắt taxi về.
Còn chưa ra khỏi sân bay, điện thoại trong túi chợt rung lên, có một cuộc gọi đến.
Anh lấy điện thoại ra xem thì phát hiện là một số lạ gọi đến.
Ở gần lối ra hơi đông người, Quý Miên còn kéo vali nữa nên quyết định bỏ qua trước, định lúc nữa đến chỗ nào trống trải hơn sẽ gọi lại.
Ra khỏi cửa sân bay, bên ngoài toàn người đến đón.
Quý Miên kéo vali đi lên, cúi đầu chen qua đám đông, đột nhiên bị chặn đường.
Người cản đường anh là một chàng trai rất cao, mặc áo thun đen cộc tay. Quý Miên vốn đang cúi đầu, bị chặn vậy thì vô thức ngẩng đầu lên.
Nhưng ngay cả khi ngước mắt nhìn lên thì anh cũng chỉ thấy được cằm đối phương.
Quý Miên bỗng thấy cái cằm kia hơi quen mắt, anh ngẩn ra, đoạn nhìn tiếp lên trên thì bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.
Nói là quen nhưng cũng cũng lạ lẫm vô cùng.
Các nét của đối phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3733057/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.