Edit: Lune
Lúc này, bác Lâm từ bếp đi ra, mời cả nhà vừa mới đoàn tụ vào phòng ăn dùng bữa.
Hạng Thần nắm tay Quý Miên không chịu buông, lúc ăn cơm cũng phải ngồi bên cạnh Quý Miên mới chịu, dính người cực kì.
Còn Lạc Dã vẫn ngồi đối diện Quý Miên như trước.
Lúc ăn cơm, Quý Miên luôn không nhịn được mà lén quan sát Lạc Dã, lòng muốn tìm người để tâm sự lắm rồi:【Hệ thống...】
【Hả?】
【Em trai tôi thay đổi nhiều quá!】
【Cậu nói đứa nào?】
【Tiểu Dã ấy.】Hạng Thần cũng cao lên nhưng chỉ cao thêm 2 3 cm, mức độ gây sốc cho Quý Miên ít hơn Lạc Dã nhiều.
Hệ thống đánh giá giúp anh, đưa ra dữ liệu:【Cao thêm 12 cm so với lúc cậu đi.】
【! !】Nhiều vậy!
【Con trai tuổi dậy thì ấy mà, chiều cao vụt lên nhanh lắm.】
Quý Miên lơ đãng chọc chọc miếng thịt bò trong bát:【Sao hồi tôi ở đây, em trai tôi chẳng cao lên tí nào vậy. Tôi vừa đi khỏi một năm đã vọt lên nhiều thế.】
Quý Miên nghi ngờ liệu có phải tại anh ở đây, Lạc Dã bị anh chọc tức làm ăn không ngon ngủ không yên nên mấy năm đó cơ thể mới không phát triển không?
Hệ thống tàn nhẫn đáp lại:【Hừ, cũng không hẳn là không có khả năng này.】
【...】
Quý Miên bỗng thấy ăn mất cả ngon.
Lúc anh nói chuyện với hệ thống, Lạc Dã ngồi đối diện cứ nhíu mày suốt, lòng hơi sốt ruột.
Cách một năm, cậu nhận ra biểu cảm của anh trai hình như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3732413/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.