Cảm giác ngạt nhẹ khiến đầu óc Quý Miên bắt đầu choáng váng, các giác quan cùng lý trí đều sa vào sự ngạt thở quyến rũ này.
Đôi mắt khép hờ của Đoàn Chước phản chiếu trong mắt cậu, hơi thở giao nhau, Quý Miên nghe thấy tiếng hôn mãnh liệt của cậu và Đoàn Chước trong không gian kín.
Cái tiếng này khiến mặt cậu lập tức nóng ran.
Ngón tay cậu bất giác nắm chặt áo khoác của Đoàn Chước, muốn dừng lại, để bản thân được thở một chút. Nhưng tay Đoàn Chước lại ghì chặt eo cậu, tay kia đỡ sau gáy cậu, cứng rắn không cho cậu chút khoảng trống nào để lùi lại.
Tiếng nước quấn quýt của môi lưỡi, tiếng thở dốc đầy kìm nén của Đoàn Chước, còn có tiếng rên rỉ khe khẽ tràn ra khỏi cổ họng của chính Quý Miên...
Tai Quý Miên đỏ như sắp nhỏ máu, hô hấp càng thêm khó khăn. Não bộ bởi vậy càng trở nên chậm chạp, ý loạn tình mê.
Chờ đến khi tỉnh táo hơn chút, cậu đã bị khóa chặt trong lồng ngực của Đoàn Chước, bị anh đè lên tấm đệm khô ráo thoang thoảng mùi nước giặt trên giường.
Ba lô, áo khoác ngoài của cậu chẳng biết từ lúc nào đã bị cởi ra ném xuống sàn, mà bản thân Quý Miên lại không nhớ nổi hết thảy những việc này đã xảy ra như thế nào.
Nguyên nhân cậu tỉnh táo lại từ cơn mê loạn là vì bàn tay nóng bỏng của Đoàn Chước đã luồn vào bên trong áo len của cậu.
"Ưm..." Bàn tay lần qua eo với ngực, mang theo cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3538442/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.