Đám cưới kết thúc, Quý Miên được trợ lý của Cố Đình đưa về nhà.
Đêm nay là đêm tân hôm, hôm nay, thậm chí là mấy hôm tới Cố Đinh và Mục Ngữ Mạn cũng sẽ không về.
Quý Miên lẻ loi một mình được đưa về, tiệm gỗ điêu khắc ở tầng một tối đen như mực. Phòng ở trên tầng hai cũng tối, Đoàn Chước chưa về.
Cậu ôm áo khoác của Đoàn Chước đứng trước cửa tiệm, cảm thấy mờ mịt.
Đứng do dự ở chỗ cũ hồi lâu, cuối cùng cậu vẫn không lên tầng nghỉ ngơi. Cũng không biết bệnh tình của anh cậu có nghiêm trọng lắm không...
Quý Miên có chìa khóa của tiệm điêu khắc nên quyết định mở cửa ra, bật đèn, tìm cái ghế đẩu nhỏ của mình ở trong góc rồi mang ra ngồi sau cửa, định chờ đến khi Đoàn Chước về.
【Giờ không sợ gặp anh ta nữa à?】
Quý Miên lắc đầu:【Vẫn hơi sợ.】
Nhưng cậu luôn không thể quên được tiếng còi cảnh sát cùng tiếng thở dốc trong cuộc điện thoại kia.
Hơn nữa...
Quý Miên cúi thấp đầu, cọ cằm vào lớp vải áo âu phục thoang thoảng mùi thuốc lá đang ôm trong lòng.
Cậu còn phải trả lại áo cho Đoàn Chước.
Trước mắt bỗng sáng lên.
Bên ngoài cửa tiệm có hai tia sáng chói xé toạc màn đêm, kèm theo đó là tiếng động cơ ô tô.
Quý Miên ngẩng đầu lên, trông thấy chiếc xe màu xám dừng ở trước cửa.
Nghĩ đến người đang ngồi trong đó, chân cậu bỗng hơi tê.
Cậu vẫn đứng lên.
Lúc đẩy cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3538441/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.