Edit: Lune
Chuyện Quý Miên trở về đương nhiên phải nói cho Mục Ngữ Mạn và Tôn Tề biết. Chỉ là Tết năm nay là năm mới đầu tiên của Mục Ngữ Mạn và Cố Đình sau khi kết hôn, nên họ đã đến một quốc gia nhỏ lãng mạn ở phương Bắc để hưởng tuần trang mật tiện thể nghỉ đông, phải hai ngày nữa mới về.
Tôn Tề năm nay về quê Từ Hiểu Tiêu ăn Tết nên cũng sẽ lên muộn hơn chút.
Điều này rất hợp ý Đoàn Chước.
Anh gần như không rời Quý Miên nửa bước, cậu đi đâu anh cũng bám theo hóng hớt.
Nhưng Quý Miên vẫn chưa quen với sự chuyển biến mối quan hệ thành người yêu, trước đây đối với Đoàn Chước, cậu hoàn toàn coi anh như anh trai để tôn kính, đã thành thói quen ngẩng đầu lên nhìn anh.
Mà giờ quan hệ giữa họ bỗng trở bình đẳng, thậm chí cậu còn mơ hồ chiếm thế thượng phong.
Có đôi khi cậu chỉ thuận miệng gọi "Anh ơi" một tiếng, Đoàn Chước đã vô cớ xáp vào hôn rồi. Lần nào cũng ngoài dự đoán của Quý Miên, làm cậu thấy ngượng lắm luôn.
Mùng 6 tháng Giêng Âm lịch, đa phần người đi làm đã mang theo đủ loại hành lý cùng những túi đặc sản quê nhà không thể nào chối từ được lên đường tiến về các thành phố để bắt đầu cho một năm bận rộn.
Giữa trưa, thời điểm nắng đẹp nhất, Quý Miên xuống tầng phơi nắng một lúc đã thấy gần hai mươi người cả nam lẫn nữ đang hồ hởi kéo hành lý.
Đoàn Chước nhường ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3538539/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.