Edit: Lune
Giữa trưa ngày hôm sau, cửa phòng Quý Miên lại bị gõ.
Mở cửa ra, vẫn là Đoàn Chước, vẫn là hai chữ ngắn gọn kia —"Xuống đây."
Quý Miên ngoan ngoãn đi theo xuống dưới.
Lần này, trong phòng Đoàn Chước không có người khác.
"Chị Ngữ Mạn không ở đây ạ?" Quý Miên hỏi.
"Chị ấy về nhà thăm bố mẹ rồi."
"À. Thế anh không về nhà hả?"
"Không, chết hết rồi."
Quý Miên trợn mắt, sững người mất hai giây mới lắp bắp nói: "Xin lỗi anh, em không nghĩ..."
"Tin à?" Đoàn Chước cười: "Lừa cậu thôi."
"..." Quý Miên chau mày: "Anh, đừng lấy mấy chuyện này ra đùa, không hay đâu."
Nụ cười của Đoàn Chước tắt dần, anh lạnh lùng nhếch mép. Cái thằng nhóc này giờ còn dám dạy dỗ anh nữa?
Quý Miên im lặng trong chốc lát, bỗng thấy hơi khó hiểu.
Nếu chị Ngữ Mạn không ở đây, vậy đại ca gọi cậu xuống làm gì?
Cậu chợt hiểu rõ, nói: "Anh ăn cơm chưa? Anh muốn em đi mua cơm trưa ạ?"
Chỉ có lời giải thích này mới hợp lý.
"..." Đoàn Chước nghiến răng, nửa điếu thuốc ngậm trong miệng hơi nhếch lên theo động tác nghiến răng của anh. Mỗi lần Quý Miên nói chuyện với mình, Đoàn Chước đều cảm thấy mình không phải họ "Đoàn" mà là họ "Chu", tên đây đủ là Chu Bái Bì.
Chẳng lẽ ngày thường anh khắt khe với thằng nhóc này lắm à?
Đoàn Chước cẩn thận nghĩ lại. Chẳng phải anh chỉ cho thằng nhóc này chạy việc vặt, bào gỗ thôi à?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451604/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.