Quý Miên đứng trước cửa nhà của Mục Ngữ Mạn, gõ cửa.
Giọng nữ trong trẻo truyền ra: "Chờ chút!"
Nửa phút sau, cánh cửa trước mặt Quý Miên mở ra.
"Chị Ngữ Mạn."
"Quý Miên đấy à." Mục Ngữ Mạn cười nghiêng người sang, mời cậu vào nhà.
Cô không bất ngờ với chuyện Quý Miên đến chút nào, dù sao thì đây đã là lần thứ bảy trong tháng Ba cậu đến, mà tháng Ba mới trôi qua được một nửa thôi.
Sau khi vào nhà, Quý Miên nhóm bùng lửa trong lò sưởi rồi thay hai viên than mới giúp cô, mùa Đông vừa qua không lâu nên thời tiết vẫn còn khá lạnh.
Khu phố này không có hệ thống sưởi ấm, vì vậy những gia đình có điều kiện thường lắp đặt điều hòa. Những người không thiếu tiền nhưng vẫn sử dụng lò sưởi kiểu cũ thế này như Mục Ngữ Mạn cực kỳ hiếm hoi.
Hệ thống nói Mục Ngữ Mạn thuộc kiểu "nữ chính hệ chữa trị trong truyện cứu rỗi".
Lúc đầu, Quý Miên còn chưa hiểu "truyện cứu rỗi" và "nữ chính hệ chữa trị" là gì.
Về điều này, hệ thống giải thích như sau:【Khoảng hai năm sau, Mục Ngữ Mạn sẽ nhặt được nam chính hoang dã bị thương trong một con hẻm tối tăm lạnh lẽo, đồng thời chăm sóc anh ta tận tình trong một tháng. Còn nam chính thì bề ngoài là một người đàn ông lạnh lùng tứ cố vô thân nhưng thân phận thực sự lại là con trai của gia đình họ Tạ giàu có, có thân thế cực kỳ máu chó, bị em trai cùng cha khác mẹ oán hận... Để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451605/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.