Edit: Lune
Chớp mắt đã gần Tết.
Tôn Tề và những "đàn em" khác của Đoàn Chước đều đã về quê ăn Tết.
Quý Miên không có khái niệm về Tết, mà "Quý Miên" cũng chưa từng trải qua dịp này trong mười mấy năm qua. Theo những thường thức mà "Quý Miên" để lại cho cậu thì Tết là ngày lễ quan trọng nhất trong năm của người dân nơi đây, là dịp để đoàn tụ với gia đình.
Quý Miên không có người thân nên cậu cho rằng Tết không liên quan đến mình.
Cậu vốn định sẽ ở lì trong căn phòng trên tầng ba vài ngày, cho đến khi những người khác ăn Tết xong quay lại, lúc đó cậu có thể tiếp tục bào gỗ, quay lại cuộc sống bình dị và vui vẻ của mình.
Cho đến đêm Giao thừa, có người gõ cửa phòng cậu.
Mở cửa ra, người đứng ngoài cửa là Đoàn Chước. Anh ăn mặc rất đơn giản, bên ngoài là áo lửng màu đen, bên trong chỉ mặc một cái áo len trắng thấp cổ. Trong tiết trời giá rét của mùa đông thế này, trông lạnh cực kỳ.
Quý Miên nhìn anh, vô thức quấn chặt áo lông của mình, nhỏ giọng hỏi: "Anh? Sao vậy ạ?"
Đoàn Chước trả lời ngắn gọn như thường lệ, chỉ có hai chữ:
"Xuống đây."
Quý Miên bèn đi theo anh xuống tầng hai.
Ở tầng hai còn có một người khác — Mục Ngữ Mạn.
Lúc đi theo Đoàn Chước vào cửa, Quý Miên đúng lúc trông thấy Mục Ngữ Mạn đang bưng một đĩa cá kho từ trong bếp đi ra.
Mùi thơm nức mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451603/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.