Edit: Lune
Quý Miên cứ thế ở lại. Cái giá phải trả là tóc cậu đã thành đầu đinh, nhưng được cái là đầu đinh vẫn đẹp trai lắm.
Cậu làm việc cho Đoàn Chước, hay nói đúng hơn là làm việc cho "Đại ca" cậu. Đại ca bảo cậu làm gì thì Quý Miên sẽ làm cái đó. Đa phần thời gian là phụ giúp anh trong cửa hàng ở tầng một, đưa dụng cụ, bào gỗ.
Quý Miên thích bào gỗ, nhất là thích xem gỗ dưới lưỡi dao bào thành những dải gỗ mỏng nhưng dai. To có nhỏ có, xếp thành một đống rối bù.
Đoàn Chước lo chuyện cơm nước cho cậu.
Đoàn Chước không bao giờ nấu cơm, Quý Miên cũng không, vì thế bọn họ thường mua cơm ở các quán ăn xung quanh. Mỗi lần trước giờ ăn, Quý Miên sẽ lấy một ít tiền từ quầy thu ngân trong cửa hàng — thực ra chỉ là một cái tủ gỗ nhỏ, hỏi Đoàn Chước muốn ăn gì rồi đi mua hai phần mang về.
Đôi lúc Đoàn Chước còn ném cho cậu một xấp tiền, bảo là "tiền công". Có điều Quý Miên không chịu nhận, cậu đã ăn không ở không nhà "Đại ca" rồi, sao còn dám mặt dày mày dạn nhận tiền công nữa.
Nhưng có một lần, đại khái là vào một ngày cuối thu, nước giặt với khăn giấy ở tầng ba đều dùng hết. Hơn nữa, cái quần lót của Quý Miên phơi cả đêm vẫn chưa khô nên buộc phải mua cái mới.
Thế là Quý Miên xấu hổ nhận lấy một ít.
Lần đó, Đoàn Chước cầm xấp tiền kia vỗ vào trán Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451602/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.