Edit: Lune
Quý Miên ngồi trên bậc thang trước cửa phòng ở tầng hai, chờ Đoàn Chước về.
Chờ từ sáng sớm đến giữa trưa, chờ đến lúc cái bụng rỗng của cậu bắt đầu réo rồi mà vẫn chưa thấy anh về.
Túi cậu còn vài đồng xu, muốn xuống dưới mua chút gì đó lót dạ nhưng lại lo sẽ lỡ mất Đoàn Chước.
Nội tâm giằng co một hồi, cậu vẫn quyết định đợi.
Hai giờ chiều, tiếng bước chân thong thả bất chợt vang lên giữa hành lang tĩnh mịch.
Quý Miên dựa vào tường, đầu óc choáng váng tức khắc tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào góc cầu thang trước mặt.
Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở góc cầu thang giữa tầng một và tầng hai.
Đoàn Chước ngước mắt, trông thấy thiếu niên ngoan ngoãn ngồi trước cửa nhà mình, đuôi lông mày anh khẽ nhướng lên.
Quý Miên vừa thấy anh đã lập tức đứng dậy.
Nhưng vì không ăn gì, lại đứng dậy đột ngột nên cơ thể cậu hơi lảo đảo.
May mà Quý Miên kịp thời vịn vào tường mới đứng vững.
"Anh..."
Cậu vẫn nói câu đó, giọng điệu chân thành nhưng vụng về: "Anh, em muốn đi theo anh."
Đoàn Chước ngậm điếu thuốc, đứng tại chỗ, không nói lời nào.
Hồi lâu sau, anh nhấc chân đạp lên bậc thang đi lên, cho đến khi đến bậc thang thứ hai dưới chân Quý Miên thì dừng lại, giọng điệu thờ ơ: "Tránh ra."
"..."
Quý Miên im lặng nép vào tường, nhường đường cho Đoàn Chước đi lên.
Đoàn Chước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451601/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.