Chương trước
Chương sau
Khưu Bạch nhất thời đáy mắt toả sáng, chợ đen a, cậu từng nghe nói, đó là nơi tất cả người thích đi du lịch thích đến nhất, nơi đó còn là đường tắt để phát tài nữa đó!

Lưu Vĩ có chút do dự, gương mặt hàm hậu lộ ra một tia kinh hoảng, "Không, không nên đi, đầu cơ trục lợi* là tội nặng."

*Đầu cơ trục lợi: là lợi dụng cơ hội để kiếm lợi không chính đáng.

Khưu Bạch thấy Lưu Vĩ không muốn đi, cũng không làm khó hắn, chỉ nói với hắn.

"Vậy thì, cậu đi tìm Ngô Lỵ và Tôn Thiến, xem các cô ấy mua đồ, sau đó chúng ta sẽ tập hợp ở chỗ ngồi chờ xe."

Lữ Nam cũng gật đầu.

Lưu Vĩ thở phào nhẹ nhõm, hắn tuy to xác nhưng rất nhát, loại chuyện dính dáng đến phạm tội gì đó hắn nửa điểm cũng không muốn dính tới.

Vì vậy hắn nghe Khưu Bạch nói đi tìm hai cô gái trong nhóm bọn họ.

Khưu Bạch đi cùng Lữ Nam trái rẽ phải quẹo, đi qua mấy khúc cua, rốt cuộc cũng đến một cái hẻm nhỏ.

Hẻm nhỏ chật hẹp này, vậy mà có rất nhiều người. Người ta lui tới quan sát lẫn nhau, tìm kiếm vật mình muốn mua có hay không, nếu đạt được nhận thức chung, liền làm một thủ thế đến bên cạnh lặng lẽ giao dịch.

Cũng không ồn ào, như đang tuân thủ một quy tắc ngầm nào đó.

Khưu Bạch nhỏ giọng hỏi: "Làm sao cậu biết nơi này?" Trong trí nhớ của cậu, nguyên chủ và Lữ Nam năm trước mới đến nông thôn, đã ở trong thôn một năm, nhưng xưa nay chưa từng tới chợ đen bao giờ.

Lữ Nam ghé sát vào cậu nói: "Có lần tớ tự mình lên trấn, nhìn thấy có hai người đang lén lén lút lút, thấy hiếu kỳ liền đi theo, đánh bậy đánh bạ mà tới chợ đen luôn."

Khưu Bạch khoé miệng giật một cái, "Tâm hiếu kỳ của cậu cũng mạnh thật."

Một cơn gió thổi tới, có mùi thơm thoang thoảng thổi đến trước người Khưu Bạch, cậu hít hít mũi, "Thơm quá."

"Đi, đi xem thử."

Hai người men theo mùi hương đi đến trước mặt một đại nương, "Đại nương, dì bán cái gì vậy, thơm quá."

Đại nương xốc cái rổ lên, "Là bánh táo ngọt dì tự làm, tiểu tử muốn mua sao?

Bánh táo ngọt được sắp xếp chỉnh tề, thoạt nhìn mềm mại ngon miệng, mặt trên còn có từng viên táo lớn điểm lên, làm cho hương vị rất ngọt ngào.

"Bao nhiêu tiền ạ?"

"Một cái một mao tiền." Một cái bánh cũng lớn chừng bàn tay.

Khưu Bạch không chút do dự bỏ tiền mua năm cái.

Cậu mới mua xong liền nghe Lữ Nam ở bên cạnh nói: "Ôi chao? Cậu xem kia là ai?"

Khưu Bạch theo hướng hắn chỉ nhìn theo, ở đó có một đại nam nhân thoạt nhìn không dễ dây vào đang dựa bên tường, đó không phải là Chu Viễn thì còn ai nữa?

Hai người ở đó nhìn Chu Viễn nói nhỏ, tự nhiên Chu Viễn sẽ chú ý tới.

Anh quay đầu nhìn thấy là Khưu Bạch, sắc mặt nhất thời trầm xuống, nhìn càng ác.

Khưu Bạch bĩu môi, sao vừa nhìn thấy tôi lại không cao hứng vậy chứ.

Cậu nói với Lữ Nam bên cạnh: "Cậu đi trước đi, nói bọn Lưu Vĩ không cần chờ tớ, tớ còn có chút việc."

Lữ Nam nhìn Chu Viễn một chút, lại nhìn thân thể nhỏ bé của Khưu Bạch, dặn dò: "Cậu đừng chọc giận hắn, hắn thoạt nhìn biết đánh người đó."

"Phốc." Khưu Bạch cười ra tiếng, "Được, cậu yên tâm, tớ sẽ không chọc giận anh ta đâu."

Lữ Nam cẩn thận rời đi.

Khưu Bạch di chuyển một chút, đi tới trước mặt Chu Viễn, "Anh ở đây bán đồ sao?"

Trước mặt nam nhân bày các loại động vật, có gà rừng, thỏ, chuột dúi. Đây hẳn là con mồi anh ta bắt được.

Chu Viễn không trả lời cậu, mà hỏi: "Cậu tới đây làm gì?"

"Mua đồ ăn." Khưu Bạch giơ giơ bánh táo ngọt trong tay, "Anh muốn ăn không?"

"Không ăn! Đi nhanh lên!" Chu Viễn lớn tiếng đuổi người.

Khưu Bạch nói: "Đừng đuổi tôi mà, tôi giúp anh bán mấy cái này, coi như là quà cảm ơn hôm qua anh cứu tôi nha."

Chu Viễn trầm giọng nói: "Không cần, tôi có thể tự mình bán."

"Anh thôi đi, người ta lui tới cũng sắp bị anh hù chạy rồi." Khưu Bạch vô tình chọc thủng.

Người khác làm ăn, không nói đến khuôn mặt tươi cười chào đón, thì cũng phải hoà hoà khí khí, còn anh ta thì đứng ở đó, một thân vô lại, đầy mặt còn viết "đừng có đến gần ông đây", "không tiếp".

Đâu có giống như đang bán hàng, như tên cướp muốn đánh người vậy, ai dám đến gần anh chứ.

Khưu Bạch lườm một cái, "Anh qua kia đứng đi, đừng có doạ người."

Chu Viễn nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu mới đi ra kia đứng.

Kỳ thực vào lúc này tất cả mọi người đều muốn ăn thịt, thế nhưng thịt ở trên thị trường ít, nên rất quý còn cần phải có nhiều tiền, cho nên có rất nhiều người đến chợ đen tìm vận may, như Chu Viễn lên núi săn bắt dã vật thì đây chính là chỗ bán tốt nhất.

Cố tình Chu Viễn trưởng thành có cái mặt hung ác như thế, con mồi tốt thế nào cũng không có ai dám đến mua.

Bây giờ Khưu Bạch đứng ở đó, gương mặt tuấn tú mang theo ý cười nhu hoà, thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, hơn nữa trước mặt là thịt dã vật, nhất thời hấp dẫn mấy người đến hỏi thăm.

"Con thỏ này bán thế nào?"

Khưu Bạch nói: "Tám mao tiền một cân, không cần phiếu." Bây giờ thịt heo bán tám mao tiền một cân còn tin được, nói gì đến thịt thỏ không có mỡ như thịt lợn.

Bác gái nhíu nhíu mày, "Đắt quá, giá như thịt heo."

Khưu Bạch cười híp mắt, "Ngài đừng xem giá nó như thịt lợn, nhưng cháu không tính thuế a, hơn nữa con thỏ này cả ngày chạy ở trên núi, thịt trên người rất có lực đàn hồi, vị cũng ngon, da lông còn nguyên vẹn, ngài trở về xử lý sạch sẽ, làm cho cháu của ngài một cái bao tay lông thỏ, mùa đông giữ ấm rất tốt, rất thích hợp."

Bác gái nghe cậu nói mấy câu đó liền cao hứng, vừa nghĩ đến cháu trai của mình có thể mang bao tay lông thỏ mình làm, tâm tình liền vui cười hớn hở, nghĩ rồi lại nghĩ, vừa có thịt ăn còn có thể có vật liệu để làm bao tay, này là mình có lợi rồi.

"Được, vậy tôi muốn."

Khưu Bạch lấy cái cân bên cạnh cân một chút, "Bốn cân sáu lạng, tổng cộng là ba mươi sáu mao tiền tám xu."

Bác gái lấy tiền đưa cho Khưu Bạch, hí ha hí hửng rời đi.

Khưu Bạch bán được một đơn hàng, cong khoé miệng, phất phất tay với Chu Viễn đang đứng bên tường, tạo khẩu hình, "Tôi, rất, lợi, hại, đó."

Chu Viễn vẫn luôn đứng dựa tường quan sát Khưu Bạch, đôi mắt thanh niên long lanh ánh nước, lúc cười lên đặc biệt câu nhân, khiến người vừa nhìn liền có hảo cảm.

Cậu lúc cùng người khác nói chuyện có hơi khom lưng, rất lễ phép, khuôn mặt đẹp đẽ ngoan ngoãn đó đặc biết hấp dẫn không ít bác gái, luôn có thể chọc cho các nàng thoải mái, sau đó vui vẻ mua đồ.

Tuy rằng trước kia anh không tiếp xúc nhiều với Khưu Bạch, nhưng trong ấn tượng thì cậu không phải như vậy, từ ngày bị đập đầu thì giống như biến thành người khác.

Bất tri bất giác, anh đã nhìn thanh niên ấy rất lâu.

Khưu Bạch phất tay với anh làm anh bừng tỉnh hoàn hồn, Chu Viễn hừ nhẹ một tiếng, cậu ta che giấu cũng không dễ dàng.

Khưu Bạch thấy anh quay đầu đi không nhìn mình, cũng không thèm để ý, cười híp mắt bán hàng, bằng cái miệng của cậu, rất nhanh đã bán hết.

Cậu cầm tiền đi đến chỗ Chu Viễn, nhẹ nhàng nâng cằm, nói: "Thấy sao, tôi lợi hại không, dựa vào anh cũng không biết bao lâu mới bán xong."

Chu Viễn nhận tiền, ánh mắt tối đen, "Lần sau đừng đến nơi này, rất nguy hiểm."

Khưu Bạch lúc này mới nhớ tới mục đích của mình, "Tôi tới mua thịt heo, nhưng không thấy chỗ bán ở đâu cả."

"Cậu muốn mua thịt?"

Khưu Bạch gật đầu.

"Vậy đứng ở đây đợi tôi." Chu Viễn nói một câu rồi đi.

Khưu Bạch hỏi với theo, "Anh đi làm gì?" Thế nhưng Chu Viễn không trả lời.

Mắt cậu hơi chuyển, đã hiểu ý đồ của Chu Viễn, nói thêm một câu, "Tôi muốn thịt ba chỉ, không muốn thịt nhiều mỡ."

Qua nửa giờ, Khưu Bạch cũng chờ đến nỗi cả người mệt mỏi, Chu Viễn mới quay lại.

Trong tay anh cầm hai miếng thịt heo ba chỉ dính với nhau, toàn bộ đưa cho Khưu Bạch.

Khưu Bạch há to mồm, thán phục hô, "Wow."

"Anh thật lợi hại, mua ở đâu vậy, có thể dẫn đường cho tôi không, để lần sau tôi đến mua nữa."

Chu Viễn nói: "Không dẫn cậu đi." Chỗ kia là cái lò giết heo tư nhân, mạo hiểm để kiếm tiền. Một khi bị phát hiện, tất cả những người liên quan đều phải ngồi tù, chẳng biết vì sao, anh không muốn thanh niên trước mắt này mạo hiểm đến đó.

Khưu Bạch bĩu môi, "Vậy tôi trả tiền cho anh, anh mua cái này bao nhiêu?"

Chu Viễn tự nhiên đi về phía trước, "Không cần đưa, đây là thù lao cậu giúp tôi bán hàng."

"Không được không được, hôm qua anh cứu tôi rồi, sao có thể không tính chứ?" Ân cứu mạng còn chưa trả, sao có thể chiếm tiện nghi người ta được, huống hồ gia cảnh Chu Viễn có hơi nghèo, cho bà nội uống thuốc nhiều năm như thế, tiền tích trữ trong nhà chắc cũng không còn lại bao nhiêu.

Ai ngờ đến giây sau Chu Viễn nói một câu đánh nát bấy tâm cảm ơn của Khưu Bạch.

"Cạm bẫy kia là tôi bố trí, tôi cứu cậu là phải."

Khưu Bạch trợn tròn mắt, "Anh nói cái gì? Cạm bẫy kia là anh bố trí!"

"Anh...anh..." Cậu tức đến đỏ hết cả mặt lên, lại không biết nên nói cái gì cho phải. Kẻ đầu sỏ làm cậu ngày hôm qua lo lắng sợ hãi cả buổi là Chu Viễn? Uổng công cậu còn coi anh ta là ân nhân cứu mạng!

Nhưng nghĩ lại thì, chẳng phải vì mình chạy loạn khắp nơi mới rơi xuống bẫy đó sao, cũng không trách Chu Viễn được.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không biết nên giận Chu Viễn hay nên giận bản thân mình.

Khưu Bạch thở phì phò đi phía trước, đến điểm tập hợp lại phát hiện xe bò đã sớm đi rồi. Tức giận dậm chân hai cái, có chút mờ mịt, nói thật chứ cậu không có nhớ đường.

Nguyên chủ mỗi lần đi lên trấn đều ngồi xe bò, cho nên cũng không biết đường.

Lúc này Khưu Bạch có chút mơ hồ.

"Đi theo tôi, tôi biết đường." Đằng sau truyền đến âm thanh của Chu Viễn.

Khưu Bạch xoay người nhìn Chu Viễn, mặt hơi đỏ, "Phải đi bộ về sao?"

Chu Viễn hai tay đút túi, "ừ" một tiếng.

"Vậy trước tiên tôi phải ăn cơm, tôi đói, không nhúc nhích được." Đi xe bò phải mất hai tiếng, nếu đi bộ về nhất định cũng phải mất hơn hai giờ, cậu phải lấp đầy cái bụng mình trước đã.

Chu Viễn nhịn không được "chậc" một tiếng, "Phiền phức."

Khưu Bạch trừng anh, "Tôi vẫn trong tuổi ăn tuổi lớn, đói bụng thì phải ăn."

Chu Viễn dẫn cậu đi đến một quán cơm quốc doanh*, nói là quán cơm quốc doanh, kỳ thực theo Khưu Bạch thấy, chỉ là một tiệm ăn bình thường, nhỏ hẹp, chật chội, bên trong chỉ có năm, sáu cái bàn.

*Quán cơm quốc doanh 国营饭馆: quán ăn do nhà nước quản lý.

Trước cửa sổ còn treo một bảng đen nhỏ, viết là:

Hôm nay có món: cá kho, bắp cải xào thịt, khoai tây cắt sợi chua cay

Món chính: cơm tẻ, bánh màn thầu, mì trường thọ.

Trong đó chữ cơm tẻ đã bị ngạch ngang, chắc là đã bán hết.

"Đồng chí, hai bát mì trường thọ, hai cái bánh màn thầu." Khưu Bạch đứng trước cửa nói với nhân viên phục vụ. Mì sợi luộc nhanh, ăn nhanh một chút rồi về nhà sớm.

Sau khi mì sợi và bánh màn thầu được bưng lên, Khưu Bạch gói một bánh màn thầu lại rồi đẩy một bát mì trường thọ đến trước mặt Chu Viễn, "Mời anh ăn."

Chu Viễn: "Tôi không ăn."

Khưu Bạch thúc giục: "Nhanh ăn đi, vừa nãy... Không phải nổi nóng với anh đâu, tôi là đang giận chính mình, vì tôi chạy loạn nên mới gây phiền phức cho người khác. Anh cũng đừng có giận tôi mà, ăn đi, ăn no rồi mới có sức lực nhanh chóng lên đường."

Ánh mắt đen trầm của Chu Viễn có một tia gợn sóng, phun ra hai chữ: "Không giận."

"Hả?" Khưu Bạch nhìn anh, Chu Viễn đã cúi đầu bắt đầu ăn.

Khưu Bạch bây giờ mới phản ứng được, Chu Viễn nói anh không có giận cậu.

Mỉm cười, cũng cúi đầu ăn mì.

Khưu Bạch vừa ăn vừa nghĩ, quán cơm quốc doanh không hổ là quán cơm quốc doanh, tay nghề bếp trưởng thật tốt, sợi mì dai ngon, nước cốt đậm vị, ăn một miếng cũng làm người lưu luyến vô cùng.

Cậu ăn từ tốn từng miếng nhỏ, kiếp trước dưỡng thành thói quen tốt làm cậu dù có đói bụng cũng sẽ không ăn như hùm như sói.

Mà Chu Viễn mới ăn mấy miếng đã vét sạch tô mì rồi.

Khưu Bạch ngẩn cả người, "Anh ăn no chưa, có muốn thêm một bát nữa không?"

Chu Viễn: "No rồi."

"Vậy được." Khưu Bạch tăng nhanh tốc độ, nhưng so với Chu Viễn thì vẫn được coi là nhai kỹ nuốt chậm.

Chu Viễn tựa lưng vào ghế khoanh tay đánh giá Khưu Bạch, thanh niên này nhìn giống nữ nhân còn chưa tính, ăn cơm cũng từ tốn như vậy, vừa yếu ớt vừa đáng yêu, đầu óc còn không bình thường cứ tưởng mình là ca của cậu ta.

Thật không biết cha mẹ cậu ta nuôi cậu ta như thế nào mà có tính tình như vậy.

(Tác giả có lời muốn nói: Khuyên cậu đừng nên nhiều lời.)

Khưu Bạch ăn xong mì mới xoa xoa cái bụng hơi phình ra của mình thoải mái than thở, sau đó móc từ trong túi tiền ra một cái khăn tay, lau miệng.

Chu Viễn thấy vậy lông mày liền nhăn lại.

Khưu Bạch liếc mắt nhìn, giơ khăn tay lên, "Anh cũng muốn lau miệng hả?"

Chu Viễn không để ý tới cậu, đi ra ngoài.

Khưu Bạch bỏ khăn tay vào túi, hết cách rồi, ai bảo thời này không có giấy ăn, giấy dùng để đi nhà cầu vừa thô vừa cứng, căn bản không thể dùng để lau miệng, nên cậu liền dùng chiếc khăn tay cậu cắt từ một cái túi vải mềm của nguyên chủ, quý giá lắm đó.

Thời điểm hai người đi ra cũng đã hơn hai giờ chiều, là thời điểm mặt trời to nhất, độc nhất.

Mặt trời to lớn treo trên bầu trời vào ban ngày, nóng rực chiếu rọi bốn phương tám hướng.

Khưu Bạch mới vừa đi đã cảm thấy nóng bức, cả người chảy đầy mồ hôi, áo sơ mi dính sát vào người, siết chặt xém làm cậu ngạt chết.

Cậu kéo ống tay áo đến khuỷu tay, cổ áo cũng mở ra, cảm giác được làn gió thổi vào từ cổ tay mới cảm thấy ổn một chút.

Chu Viễn vừa quay đầu liền nhìn thấy thanh niên lộ ra phần lớn xương quai xanh, trắng đến chói mắt.

Anh dời tầm mắt, "Cậu mau mặc đồ đàng hoàng lại đi!"

"Tôi nóng." Khưu Bạch rủ đầu, ủ rũ nói.

Chu Viễn bất đắc dĩ thở dài, dẫn người đến dưới bóng gốc cây già ven đường, "Ngồi nghỉ một lát đi."

Anh nói xong liền quay người đi vào rừng cây.

Một lát sau, bưng tới một cái lá sen lớn, đưa đến trước mặt Khưu Bạch, tích chữ như vàng nói, "Uống."

Khưu Bạch chồm đến xem, là nước!

Họng của cậu cũng sắp bốc khói, vội vã nhận lấy uống hùng hục.

Bởi vì uống gấp nên nước thuận theo cằm chảy xuống cần cổ, ở xương quai xanh tạo thành một vũng nước nhỏ xíu sau đó trượt vào trong quần áo, cho đến khi không nhìn thấy nữa.

Vết tích chảy qua của giọt nước hơi phản chiếu lại ánh sáng, có chút sáng loáng.

Chu Viễn vô thức nắm chặt tay, hầu kết lăn lăn, cũng cảm thấy có chút khát.

_________

Trước: Ồn ào như đàn bà, phiền phức!

Sau: Bảo bối mềm mềm, đáng yêu!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.