Phần 5
Kinh thành đã đại loạn.
Bọn nha dịch đeo đao, kỵ binh đeo thương, Thần Cơ doanh cầm nỏ, đều đang chạy đến pháp đài.
Tôi xé bỏ áo tù trên người, nằm trên lưng ngựa, mặc cho tiếng gió rít bên tai.
Vài sợi dây thừng cản ngựa trước cổng thành hiện ra trước mắt, mũi nhọn tua tủa tựa như muốn xuyên thẳng qua người tôi.
Tôi ôm chặt cổ ngựa, kẹp chặt bụng nó, giọng run run nói: “Ngựa tốt của tao – nhảy! Nhảy càng cao càng tốt!”
Thần tuấn dưới thân giẫm mạnh bốn vó, nhảy vút qua dây cản ngựa.
Trước mắt chợt tối rồi lại sáng, hoàn hồn lại, tôi cùng ngựa đã xông khỏi hành lang dưới cổng thành, vượt qua sông hộ thành, trước mặt là đường lớn.
Ngựa tung bốn vó, càng phi càng hứng khởi.
Hai bên đường lớn là cỏ úa cây xanh, trong rừng có khe nước róc rách, chim chóc hót vang.
Ánh dương lâu ngày vắng mặt chói mắt khiến tôi tuôn lệ không dứt, thế nhưng lại chẳng nỡ nhắm mắt.
Khi ở trong ngục, tôi không dám tò mò về thế giới bên ngoài.
Chẳng dám sinh lòng mơ tưởng, chỉ sợ bóng tối ngày ngày lặp lại sẽ khiến bản thân phát cuồng.
Trọn năm tháng dài đằng đẵng, trong ngực tựa như bị nghẹn một hơi lớn, nay rốt cuộc cũng có thể thoải mái thở ra giữa chốn đồng hoang.
“Ta tự do rồi! Hahaha!”
“Ố hố!”
“Ú hú!”
Tôi cưỡi trên ngựa, ngửa cổ mà cười, lại hét hò quái dị.
Thanh âm ấy như lan truyền vào vạn vật thiên nhiên, trong rừng rậm hai bên vọng lại tiếng vang vang dội.
“Ú hú!” “Ú hú!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ay-phong-toi-gap-trang-sang/5247506/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.