Phần 6
Lúc đầu chỉ ngửi thấy một làn hương.
Sau đó mới cảm thấy lạnh.
Chiếc áo choàng trên người hắn dính tuyết vụn, lành lạnh áp vào má tôi.
Vòng ôm này xa lạ, hơi ấm xa lạ, đôi vai rộng lớn cường tráng cũng không có lấy một phần quen thuộc.
Phương Thế Hữu giận dữ, xông lên đẩy hắn ra.
Người thì đẩy được, tay lại chẳng buông. Đôi tay trắng như sứ ấy lại có khí lực lớn đến thế, siết chặt cổ tay tôi, mặc cho Phương Thế Hữu giằng kéo thế nào, hắn cũng chẳng chịu buông tay.
“Ngươi là ai vậy! Ôm bừa con gái người ta thì là hảo hán gì chứ!”
“Ta không đánh chết ngươi mới lạ!”
“Thừa tướng? Thừa tướng cũng không được ôm lung tung đâu!”
“Hành vi tồi tệ này của ngài trong quân của bọn ta phải ăn ba mươi trượng đấy!”
“Lễ nghi đâu! Vương pháp đâu!”
Phương Thế Hữu nắm chặt nắm đấm lại buông ra, chống nạnh mắng lớn, như khẩu đại bác sắp nổ tung.
“Đại tướng quân, ngài có quản không?”
“Có người ức h**p Tinh tỷ tỷ của ta đấy!”
Xung quanh ồn ào huyên náo, như thể chỉ là âm thanh nền.
Trong mắt tôi chỉ nhìn thấy hắn, nghe được một câu khàn khàn, vỡ vụn không thành tiếng.
“Tiểu Ngư, là nàng sao…”
“Nàng còn sống.”
Chuyện xưa ba năm trước như lũ dữ cuồn cuộn kéo đến, hung hăng quăng hết những ký ức đó đến trước mặt tôi.
Tôi nắm chặt vạt áo trước ngực, cổ họng như nghẹn đá, không thở nổi.
Hựu Niên tốt nhất trên trời.
Tôi lại không nhận ra chàng.
Thế mà tôi lại không nhận ra chàng.
…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ay-phong-toi-gap-trang-sang/5247507/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.