Phần 4
Chúng tôi bịa đặt loạn lên một phen, người dính dáng quá nhiều, thế lực rối rắm phức tạp, tên Hoàng đế chó kia không đến hai tháng thì chẳng điều tra ra được ngọn ngành.
Trong lòng tôi vơi nhẹ phần áy náy, lại thấy Hựu Niên cũng đã ăn cơm ngon trở lại, gối đầu an ổn.
Ban ngày tôi nằm dài trên giường bát bộ, vắt chân ngâm nga tiểu khúc, trưa đến dùng lẩu thịt dê, buổi chiều tụ hội chơi trò ma sói, đến tối thì ăn cá hấp mềm thơm dai ngọt, sung sướng tựa thần tiên.
… À không, là sung sướng như Diêm Vương.
Haizzz, chữ 正 trên vách đã chằng chịt mấy hàng. Tôi và Hựu Niên sống dưới lòng đất này đã ba tháng chưa thấy mặt trời.
Ngày nào tôi cũng bắt Hựu Niên làm mấy lượt thao tác bảo vệ mắt, sợ lỡ đâu thị lực hai chúng tôi thoái hóa, ngày nào đó sẽ mù.
Tắm nước cánh hoa trước khi ngủ, bốn tỳ nữ hầu hạ. Một người giúp tôi xoa bóp da đầu, một người nâng lò sưởi hong tóc cho tôi, một người dùng hương cao xoa tròn trên tay chân tôi.
Còn có một muội muội cười ngọt như mía lùi, tay cầm chiếc tăm bạc, khéo léo bóc nho không làm nát một tí nào.
Bóc xong một quả, nàng ấy sẽ cười tươi như hoa gọi: “Cô nương, há miệng nào.”
Nước chua ngọt tràn đầy miệng khiến lòng người thổn thức: Thời phong kiến, đám quý nhân này thật đáng chết, bắt một bầy các cô gái nhỏ mười bốn mười lăm tuổi hầu hạ bên mình.
Nhưng mà tôi cũng sắp chết đến nơi rồi, hưởng chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ay-phong-toi-gap-trang-sang/5247505/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.