Khi cánh cửa sắt mở ra, điều mà Dạ Lý mong chờ đã không xuất hiện.
Trước mặt ả chỉ có mỗi bà quản gia.
Dạ Lý đưa ánh mắt mờ đục dáo dát tìm bóng dáng quen thuộc, hi vọng có thể nhìn thấy nàng.
Nhưng lần này đã để ả thất vọng rồi...
"Cô nhìn cái gì?" Bà quản gia lạnh giọng hỏi.
May thời có Tâm ở đó lặp tức đỡ lời: "Dạ con nhỏ này nhịn đói nhịn khát mấy ngày nên quáng gà rồi thưa bà."
Bà quản gia không trả lời Tâm mà chỉ dò xét Dạ Lý.
Bấy giờ, ánh nhìn của ả cũng bị buộc phải thu lại, không thể nào ngay tại lúc này bị phát hiện được.
"T-tôi khát quá, xin bà rủ lòng thương cho chút nước được không ạ?" Dạ Lý quả khát thật nhưng lời này lại là nói dối.
Tuy vậy bà quản gia có vẻ đã tin.
"Hai cô tự dìu nhau về mà uống nước nhưng đừng quên biết ơn tiểu thư, nhờ cô ấy cho phép mà hai cô mới được rời khỏi đấy."
"Dạ dạ chúng tôi sẽ ghi nhớ!" Tâm cúi cúi đầu, vờ như mình sẽ tạc dạ ghi lòng chuyện này.
Sau đó Tâm dìu Dạ Lý trở về chỗ ngủ, lúc này mọi người đều đã tản ra làm việc nên gian phòng trống rỗng chẳng có ai, đây cũng là thuận tiện cho họ nghỉ ngơi và nói về sự việc vừa rồi với nhau.
Thay vào vẻ thất thần, bây giờ Dạ Lý lại đang ở trong trạng thái trầm ngâm. Khi Tâm đưa cho ả ly nước thì Dạ Lý mới ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/3720906/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.