Sài Thành, chốn phồn hoa, đường xá thì thênh thang mà nhà cao không thiếu. Đâu đâu cũng bắt gặp những tòa kiến trúc Pháp đặc trưng do những kẻ thực dân xây cất hòng làm đô hội thêm xứ sở bọn chúng đang 'đầu tư', ôi cái cuộc 'đầu tư' mà chỉ mỗi bọn chúng là lấy làm hứng thú.
Tờ mờ, khi trời còn chưa rạng, tầng lớp lao động chân tay bắt đầu len lỏi ra khỏi từng con hẻm ngõ đường chật hẹp, họ chường mặt ra phố xá, chỗ thì hợp thành từng nhóm nhỏ với những người đàn bà gánh hàng ra chợ buôn, nơi thì lác đác mấy ông anh xe kéo, tụi con nít đánh giày. Văng vẳng xa xăm là mấy tiếng rao không lẫn vào đâu được của người dân An Nam.
Tiếng rao của các bà các dì, có khi là cả đàn ông nữa, trộn lẫn ngữ âm mọi vùng miền, dù khác biệt giọng điệu nhưng dường như mấy tiếng rao này đã trở thành sự thân thuộc không thể tìm được ở bất cứ đất nước hay dân tộc nào khác.
Những tiếng rao mang thương nhớ.
Thời bấy giờ, tiếng rao réo gọi khách mua hàng lại trở thành thứ quê mùa và thấp kém trong mắt trong tai bọn thực dân đô hộ, chúng muốn hủy tiêu tầng lớp lao động chân tay, giống như diệt trừ loài chuột cống mang mầm bệnh, biến Sài Gòn trở thành Paris thứ hai, mặc cho sự thật nước Pháp cũng không hoàn toàn sạch trong huy hoàng như cái cách bọn chúng tự hào.
Và rằng hiện tại, Nam Sa, một cô gái lai Pháp, lần đầu tiên nàng được đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677109/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.