"Cái này là cái gì đây? Cái gì đây Dạ Lý?"
Ở nhà trước, Cao Phỉ và Nguyễn Thị Quý thì ngồi, Dạ Lý lại đứng khoanh tay ở một bên, quỳ sau lưng ả là Nam Sa, còn bé ba, đứa nhỏ tội nghiệp rốt cuộc đã được ra nhà sau nằm để mấy chị gia nhân bôi thuốc, coi như cũng vừa thoát qua một ải.
Cao Phỉ giọng điệu đanh thép, vẻ mặt lại lạnh lùng đến rợn người. Ban nãy, ông đem tờ báo vứt lên mặt bàn, hỏi mà như chất vấn ả.
Nguyễn Thị Quý nheo mắt khó hiểu, bà cầm lên tờ báo, ngay ở trang đầu chăm chú đọc. Suốt khoảng thời gian này Dạ Lý chỉ lặng lẽ khoanh tay, ả biết thế nào cũng đến lúc này nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, nhanh chóng và đột ngột làm ả còn chưa kịp trở tay chuẩn bị.
Đuổi hết đám gia nhân đi khỏi xem ra ông hội đồng vẫn còn muốn giữ mặt mũi cho ả lắm, dù sao ả cũng là cô hai nhà họ Cao kia mà, dù có phải hứng chịu trách phạt phẫn nộ từ cha má thì cũng không tới phiên bọn cùng đinh mạc vận đứng xem xỉa xói.
Người tức giận nhất khi biết được tin tức không đáng mong chờ này chẳng phải là Cao Phỉ, mà đó là Nguyễn Thị Quý, bà hội đồng vợ ông. Quả nhiên, đọc xong mấy dòng chữ bằng mực đen trên tờ giấy báo ngả vàng, xem luôn cả cái hình ảnh trắng đen của cô con gái rượu nhà mình được in chễm chệ trên mặt đầu...bà tái xanh mặt mũi, giận đến nỗi nhịp tim dường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677111/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.