Nam Sa không biết rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện bốc đồng mà cô hai của nàng sắp sửa làm nữa đây, nhưng với tình cảnh đã trót lỡ leo lên lưng cọp này thì đành phải bám víu theo cho tới cùng, vả lại thân phận nàng là gì chứ? Có thể can ngăn?
Chỉ thấy trước khi rời khỏi thì Dạ Lý có dùng điện thoại của khách sạn liên lạc với ai đó, chừng nửa giờ sau hai người mới lén lén lút lút từ phía cửa sau lẻn trốn ra ngoài.
Bấy giờ độ khoảng tầm chiều, nắng vàng ngả bóng trải xuống mặt đường như tấm thảm lụa vàng, lác đác hai bên lộ có vài ba gánh hàng rong vắng khách. Từ cửa sau khách sạn ngó qua góc đường bên tay phải thì thấy có chiếc xe Huê Kỳ màu trắng sữa đậu lặng lẽ đã tự lúc nào. Và bóng người đàn ông đứng cạnh đương phì phèo thuốc lá, gác tay chống lên nó cũng một thân vest trắng y hệt chiếc xe.
Phát giác được Dạ Lý đang nhìn sang, gã đàn ông lập tức dập thuốc bước vội qua đường.
"Chào em Lý, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Gã đàn ông với nụ cười tươi roi rói trước mặt không ai khác chính là chàng thanh niên dây dưa lôi kéo với Dạ Lý trong sân vườn đợt lần trước. Mi mắt hắn nhanh nhạy không chỉ thu vào mỗi một Dạ Lý mà còn luôn cả Nam Sa đang xách hai chiếc vali đứng đằng sau.
"Lại là cô nữa à? Có vẻ như cô đắc sủng rồi thì phải?"
Hắn ta cười vang có phần hơi nham nhở.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677107/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.