"Con kia mày cút khỏi mắt tao ngay nếu không tao giết mày chết!"
Cao Phỉ vừa thăm ruộng về nhà là đã nghe thấy tiếng la mắng inh ỏi, náo loạn như vậy ngoài đứa con gái rượu của ông ra thì còn có thể là ai?
"Trưa trời trưa trật sao không đi nghỉ ngơi mà la ó chi đó Dạ Lý?"
Cao Phỉ nhàn nhạt hỏi.
Ngồi trên chiếc ghế ngay ngoài gian trước, dưới đất là tách cà phê vỡ toang vương vãi, mặt mày ả phừng phừng lửa giận, hậm hực trả lời.
"Cha coi con Hạ kìa, con đã biểu nó pha cà phê là sữa nhiều hơn cà phê mà nó làm nghịch ý, đắng nghen nghét như vậy thì sao con uống?"
Cao Phỉ để cho Nguyễn Thị Quý cởi mấy cúc áo giúp mình, liếc nhìn sang Dạ Lý, lại hỏi.
"Rồi con bé ba đâu? Sao không kêu nó hầu con?"
Ả chưa kịp hồi đáp thì Nguyễn Thị Quý đã bĩu môi lên tiếng trước.
"Nó đánh con người ta muốn gãy chân, hồi sáng lúc mình chưa về em đã kêu thầy lang tới khám cho bé ba rồi. Giờ cho nó ra nhà sau nằm nghỉ, chứ máu me tùm lum thì mần lụng chi nổi nữa. Mình coi, chỉ vì không cho nó ra khỏi nhà lêu lỏng mà nó cả giận, trút lên đầu kẻ hầu người hạ vậy đó."
Quả nhiên, Cao Phỉ nghe xong liền lắc đầu tặc lưỡi, gương mặt ông ẩn hiện mấy nếp nhăn hơi cau lại.
"Sao cọc tính lung vậy con hay còn giận cha má chuyện đàn hát? Cha má cũng chỉ muốn tốt cho con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677072/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.